⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nàng Trịnh cùng đi trở về với anh, nói “Cần tăng cường thêm canh gác không? Trai đẹp dù đẹp, nhưng mạng sống của bác sĩ còn quan trọng hơn.”
Lăng Thần Nam cong cong khóe môi, khoanh tay nói “Có câu nói này của cô thì tôi yên tâm rồi.”
Cô nàng Trịnh tập mãi thành quen mà liếc mắt một cái “Suốt ngày trêu ghẹo.”
Lăng Thần Nam quăng ra một cái hôn gió, kết quả trùng hợp có một bóng người quen thuộc bước ra từ thang máy sau lưng cô nàng.
Bạch Thịnh bị quăng hôn gió vào mặt, ngây người tại chỗ.
Dáng vẻ không chút đứng đắn của Lăng Thần Nam bị bắt gặp, lúng túng hết sức, hình tượng bác sĩ dịu dàng đã nứt ra một kẽ hở, cô nàng Trịnh chôn mặt xuống dưới vách ngăn bàn làm việc mà cười trộm.
Cơ mà, tâm lý của anh có năng lực thích nghi xuất sắc, trong vòng ba giây liền đeo lại cái vẻ mặt thương hiệu, cười híp mắt chào hỏi “Cậu Bạch tới rồi.”
Bạch Thịnh gật đầu “Vâng” một tiếng, đi theo anh tiến vào phòng khám.
Sau khi nói chuyện phiếm vài câu, Lăng Thần Nam phát hiện đối phương có chút mất tập trung, anh cất quyển vở, đi tới bên cạnh cậu, ngồi dựa vào bàn, cúi đầu nhẹ giọng hỏi “Sao thế?”
Bạch Thịnh nhìn chân bàn, nói “Xin lỗi.”
Lăng Thần Nam bật cười “Sao mà vừa đến đã xin lỗi rồi.”
Bạch Thịnh cau mày, nói “Vì chuyện lừa anh, vẫn chưa xin lỗi, cả lần trước, làm anh bị phỏng, còn làm vỡ đồ, gây rất nhiều phiền phức.”
Lăng Thần Nam vỗ vỗ vai cậu “Tôi nhận lời xin lỗi của cậu, ngày hôm nay thì sao? Cảm giác thế nào?”
Bạch Thịnh vẫn chưa nói hết, lại tiếp tục “Còn nữa, muốn cảm ơn anh không tiêm cho tôi, cũng không đưa tôi vào bệnh viện tâm thần, còn đồng ý nhận lời hẹn trước của tôi.”
Lăng Thần Nam nói rõ ràng từng chữ lại một lần “Tôi nhận lời cảm ơn của cậu, còn chuyện gì nữa?”
Bạch Thịnh suy nghĩ một chút “Còn chuyện vào lần đầu tiên nói cho anh biết tôi giết Bạch Thịnh, anh cũng không có báo cảnh sát.”
Lăng Thần Nam nói “Còn gì nữa không?”
Bạch Thịnh hơi nhếch miệng, lắc lắc đầu “Không, hết rồi.”
Lăng Thần Nam mỉm cười nói “Vì lẽ đó, mấy ngày nay cảm giác thế nào, có khỏe không?”
Đối phương gật gù, nói “Cũng khỏe.”
Lăng Thần Nam nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn cậu, nói “Vậy trước hết chúng ta… bắt đầu tâm sự từ chuyện cậu quen với Thẩm Dân Xuyên đi.”
 Chuyện cũ thứ nhất của Bạch Thịnh – Mở miệng 
Không biết tại sao người xung quanh luôn cảm thấy kinh nghiệm trong chuyện tình cảm của tôi rất phong phú, nam nữ đều ăn. Kỳ thực từ trước đến nay tôi chỉ mới trải qua hai cuộc tình mà thôi.
Cuộc tình thứ nhất là cùng một bạn học thời trung học cơ sở, là một cô bạn cùng lớp có thành tích học tập rất tốt. Hai chúng tôi qua lại với nhau từ thời trung học cơ sở đến đại học năm nhất. Lúc chính thức cặp với nhau là hai năm thời trung học cơ sở, lên cấp ba chúng tôi cùng trường không cùng lớp, đại học thì căn bản không cùng một thành phố, bảo là yêu đương chi bằng nói là một người bạn rất thân.


⬅ Trước Tiếp ➡