⬅ Trước Tiếp ➡

Cái loại trầm mặc này thường phát sinh ở trên người khách bị động đến bác sĩ tâm lý, không muốn đối mặt với tâm lý của mình có vấn đề, cũng không thừa nhận mình cần giúp đỡ, càng rất khó có cảm giác tin tưởng với bác sĩ. Nhưng ngược lại, người khách chủ động tìm đến xin giúp đỡ phần lớn có nguyện vọng bày tỏ mãnh liệt. Còn trầm mặc kéo dài như vậy thì xin lỗi chứ tốn tiền xem bệnh.
Nhưng đối phương vô thức ôm tay trước ngực, hoàn toàn là tư thế từ chối.
Lăng Thần Nam đặt vở và bút sang một bên, kính mắt cũng lấy xuống, tay khoát lên trên đầu gối nói “Nói cho tôi một chút hai người quen nhau thế nào?”
Người khách rốt cuộc mở mắt, nhìn thẳng anh, mà không phải là nhìn cằm anh hay là nơi nào đó. Đôi mắt đối phương rất đẹp, xem như là bộ phận xuất sắc nhất trên khuôn mặt, nếu như cười có lẽ sẽ cực kỳ dụ người. Đáng tiếc hiện tại cậu ta hoàn toàn không có biểu cảm, gương mặt trống rỗng, nói đúng hơn là mờ mịt, càng lộ ra triệu chứng bị bệnh.
“Anh ấy là…” Người khách lên tiếng, tuy rằng tốc độ nói chầm chậm, nhưng lần này tốt xấu gì cũng thành chuỗi câu “Chúng tôi quen biết nhau ở chỗ làm việc của anh ấy.”
Chuyện cũ thứ nhất của Thẩm Dần Xuyên – Quen biết
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy hẳn là ở một quán cà phê.
Đó là một buổi sáng thứ hai, lúc đó tôi đang chờ cuộc họp, cho nên tuỳ tiện tìm nơi có mạng để xử lý mail. Sau đó, anh ấy xuất hiện. Tôi nhìn thấy anh ấy đi ngang qua cánh cửa kính bên cạnh tôi để đi vào quán, gọi một ly sữa đậu nành latte rồi mang ra ngoài. Anh ấy rất điển trai, đặc biệt là lúc cười, có chút hương vị ánh nắng. Trên tay anh ấy không cầm gì cả, lúc chờ đợi đút tay vào trong túi quần rất phóng khoáng, dựa ở bên quầy không quan tâm đến chung quanh.
Sau đó tôi nhìn anh ấy nghiêm túc cầm lấy latte, qua phố, tiến vào văn phòng đối diện.
Theo lý thuyết, kiểu nhìn thoáng qua trên đường đến đây là hết, thế nhưng không hiểu tại sao lần đó tôi bỗng nhiên có một loại cảm giác rất mãnh liệt, có xúc động muốn làm quen với anh ấy. Nhưng chúng tôi hoàn toàn là hai người xa lạ, chưa từng gặp nhau, mà cũng sắp đến giờ họp. Nhưng tôi khi đó chỉ nghĩ nếu bây giờ mình không đuổi theo, có khả năng cả đời này không bao giờ tìm được anh ấy nữa.
Vì vậy tôi thu dọn laptop cực kỳ nhanh, cũng đi vào toà cao ốc kia.
Cao ốc tổng cộng có 23 tầng, tôi đi tìm từng tầng một, quan sát rất kỹ, chỉ lo anh ấy ở nơi hẻo lánh nào đó hoặc có phòng làm việc riêng mà bỏ lỡ. Cuối cùng, tôi tìm thấy anh ấy ở tầng 19, anh ấy tên là Bạch Thịnh, là một nhà thiết kế nội thất, trước cửa có gắn tên của anh ấy.
Tôi do dự chừng năm giây rồi đẩy cửa đi vào, tôi giả bộ mình là khách hàng muốn cố vấn về trang trí nội thất, rồi làm quen với anh ấy.
Lăng Thần Nam sau khi nghe xong, cảm nghĩ Ngay cả công việc cũng không quan tâm đã dũng cảm theo đuổi một người xa lạ. Với dáng vẻ người trước mắt, không ngờ rằng tác phong lại can đảm như thế.
Anh hỏi “Sau bao lâu hai người ở bên nhau?”


⬅ Trước Tiếp ➡