⬅ Trước Tiếp ➡
Việc nhiều làm không xuể
 
Lâm Tô Diệp muốn đi học cùng cũng không phải nói đi là đi ngay được.
 
Khó khăn trùng trùng.
 
Tiểu Lĩnh lén cười.
 
Lâm Tô Diệp “Sáng con dậy sớm nấu cơm, buổi trưa bà nội nấu, cơm tối con nấu sớm. Bà nội buổi sáng cho heo ăn, buổi trưa và tối con về cho ăn.”
 
   
 
Cô út “Sáng và tối để con cho ăn cho, buổi trưa mẹ cho ăn là được rồi.”
 
Ngoại trừ ra ruộng thì cô ấy còn bớt thời gian rảnh đi gánh nước vào sáng và tối, dù sao Lâm Tô Diệp và bà Điêu cũng không gánh được, kêu hai người này gánh cũng chỉ tổ phí hơi, mà cô ấy gánh một gánh nước còn bước đi phăng phăng như bay.
 
Bà Điêu “Thế còn Toa Toa thì sao? Tôi không trông được đâu đấy nhé.”
 
Bà ta không muốn cho Lâm Tô Diệp đi học cùng để làm khó hai đứa cháu trai.
 
Lâm Tô Diệp “Con sẽ dẫn Toa Toa theo, không cần mẹ phí sức.”
Toa Toa ngoan ngoãn yên tĩnh, chỉ cần ở bên mẹ sẽ không khóc không nháo, không biết dễ chăm bao nhiêụ
 
Nghĩ đến đứa con gái nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu như vậy của mình ở trong mơ bị bà Tiết nuôi thành một đứa trẻ hư là Lâm Tô Diệp vẫn còn tức, chỉ mong sao được mang con gái theo bên người.
 
Cô liếc mắt nhìn hai bé trai “Sau này nếu như cô út bận, hai đứa các con tan học phải phụ trách gánh nước, trong nhà đẩy cối xay hai đứa cũng phải đi giúp.”
 
Trước đây Lâm Tô Diệp và bà Tiết kết hợp đẩy cối, cô út rảnh cũng sẽ đi giúp. Bà Tiết luôn nói cháu trai còn nhỏ không thể làm việc nặng để tránh ảnh hưởng đến dáng người, nên chỉ cho quét sân, cho gà ăn, cuối tuần thì đi cắt cỏ hái rau dại, xế chiều tan học thì đi nhặt củi.
 
Tiểu Lĩnh Mẹ ơi, hai đứa bọn con sắp biến thành lừa cho đội sản xuất rồi
Đại Quân lại mang vẻ mặt sao cũng được, như thể Lâm Tô Diệp làm gì cũng không sao cả.
 
Bà Tiết lại ở đó than thở, con dâu và các con đi học, thế này còn không phải khiến người chê cười hay sao?
 
 
Sáng ngày hôm sau Lâm Tô Diệp dậy nấu cơm thuận tiện làm thức ăn cho heo, bà Tiết thức dậy sớm lại vì Lâm Tô Diệp không nể mặt mình đánh con trai, cho nên cáu kỉnh không chịu rời giường.
 
Cô út dậy trước đi gánh hai gánh nước, đợi Lâm Tô Diệp làm xong một nồi cám heo khác thì cô ấy lại cho heo ăn, sau đó thu dọn chuồng heo một chút, xúc hai sọt đất đổ vào trong chuồng ủ phân heo.
 
Lúc này, trong nhà nuôi heo có thể kiếm được công điểm cho đội sản xuất, phân heo giao cho đội sản xuất cũng kiếm được công điểm.
 
Bà Tiết nghe động tĩnh của Lâm Tô Diệp và cô út mấy lần muốn dậy lại nhịn, bà ta không thể để con dâu đạt được mục đích, nếu như cả ngày đánh cháu trai của bà ta thì phải làm sao?
 
Hừ, phải cho cô ta biết mặt một chút, không có mình giúp xem cô ta còn chơi được thế nào
Lâm Tô Diệp cũng mặc kệ bà ta, chỉ hô một tiếng ăn sáng.
 
Tiểu Lĩnh cố tình nói mông mình đau không dám ngồi chỉ có thể đứng ăn, cậu bé nghĩ Lâm Tô Diệp sẽ khai ân cho cậu bé ở nhà nghỉ hai ngày, Đại Quân cảm thấy cậu bé đang nằm mơ, không nhìn rõ tình thế.
 
Bà Tiết ở trên giường đất đau lòng không thôi, nôn nóng thay cháu trai “Đã như thế rồi, không được ở nhà nghỉ hai ngày sao?”
 
Lâm Tô Diệp “Có công lao gì mà nghỉ hai ngày?”
 
Nếu như cô không thể hạ quyết tâm, sau này hai đứa con trai sẽ phát triển lệch lạc thì sao?
 
   
 
Nếu như cô không nhìn chằm chằm vào hai đứa nó, một đứa thông minh một đứa ầm ĩ lại giao du với đám côn đồ thì phải làm sao hả?
 
Lâm Tô Diệp nhìn Đại Quân ăn cơm chậm chạp, giục cậu bé “Ăn nhanh chút đi, không được đến muộn.”
 
Đại Quân nhét một cái bánh bao vào trong miệng, đeo cặp sách lên.
Tiểu Lĩnh “Không mang cơm theo sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡