Nói nhiều lời như vậy, Đại Quân cảm thấy vô cùng mỏi mồm, không muốn mở miệng nữa.
Cậu bé phân tích động cơ của Lâm Tô Diệp, trước đây mẹ chưa bao giờ từng quan tâm việc cậu bé trốn học hay thành tích, đột nhiên hai ngày này lại hăng hái tám phần là bị kích thích gì đó.
Hoặc là có ai đã nói gì với mẹ, khiến mẹ cảm thấy con mình học hành không tốt mà mất mặt, hoặc là mẹ đã gọi điện cho cha, cha nói gì đó, kêu mẹ nhất định phải quản việc học của các con.
Người trong thôn đều không coi trọng việc học hành của bọn trẻ, chỉ cần không gây rối vậy trốn học cũng không ai quản, thanh niên trí thức đều là người có học từ thành phố về đây, càng không có người nào chê cười con cô đi học không giỏi, cách giải thích duy nhất chính là bên chỗ cha.
Chắc chắn là cha đã cho mẹ chỉ thị, tám phần là cấp trên yêu cầu trẻ con học hành.
Nếu như vậy… Đại Quân thầm nghĩ có phải có thể vớt được một chút lợi ích từ đây không?
Tiểu Lĩnh có được sự chỉ điểm của Đại Quân, muốn đuổi mẹ ruột đi cậu bé phải bày ra bộ dáng nghiêm túc, cậu bé phải cố hết sức thôi.
Đáng tiếc kế hoạch không thay đổi nhanh như vậy, một tiết học cậu bé đã không thể kiên trì nổi, nguyên hình bại lộ, thật sự không thể ngồi yên.
Cứ hễ kêu cậu bé ngồi yên quá năm phút là sẽ cảm thấy mình bị thứ gì đó trói tay trói chân vô cùng khó chịu, nhất định phải nhúc nhích.
Cậu bé cố gắng nghe xem giáo viên giảng gì, nhưng lỗ tai như đóng kén hiển nhiên không nghe được gì cả, chỉ cần nói đến học hành là đầu óc cậu bé giống như bị cái gì đó quấn kín, nhất định phải nghĩ đến cái gì vui mới sống lại được.
Thật sự khó quá
Buổi trưa tan học, bọn trẻ không mang theo cơm, Lâm Tô Diệp cõng con gái cùng hai con trai cùng nhau đi về nhà.
Trên đường cô kêu Tiểu Lĩnh đọc thuộc bảng chữ cái phiên âm, cô cũng tranh thủ học.
Mới nửa ngày cô cũng không nhớ hết được, luôn quên và bỏ sót.
Kết quả mới đầu giọng của Tiểu Lĩnh vang vọng hữu lực, sau đó càng ngày càng yếu, hoàn toàn không thuộc hết được
Lâm Tô Diệp “… Chậc chậc, năm ngoái nửa năm trời con học cái gì vậy? Em gái con học một ngày còn nhiều hơn con.”
Từ trước khi bị mẹ ruột nhìn chằm chằm, vừa tan học Tiểu Lĩnh đã như mãnh hổ xuống núi, khỏe mạnh kháu khỉnh khỏi phải nói có tinh thần bao nhiêu, nhưng lúc này cậu bé lại rụt cổ không có một chút tinh thần nào cả “Cái đó có thể trách con được sao? Con cũng không muốn, nhưng vừa lên lớp là con đã mệt chỉ muốn ngủ, đặc biệt là tiết ngữ văn.”
Một chữ cậu bé cũng không nghe lọt tai nổi, vừa vào lớp đã không tự chủ được mà mệt rã rời hoặc là hồn lạc vào cõi thần tiên.
Lâm Tô Diệp kêu Đại Quân đọc thuộc.
Hai tay của Đại Quân nhét vào túi quần “Vậy mẹ học theo con, cho con mấy xu?”
Lâm Tô Diệp “…”
Đứa trẻ này nhìn thì nhã nhặn hiểu chuyện nhưng thật ra cũng rất nghịch, tham tài, keo kiệt Còn giở cả chiêu này với mẹ ruột nữa.
“Đều là người một nhà, nói tiền với không tiền cái gì? Hai đứa các con có thể lớn được như vậy trong nhà tốn bao nhiêu tiền hả?”
Tiểu Lĩnh hiếm khi thấy Đại Quân bị dạy dỗ, vui khi thấy người gặp họa “Đúng đó, quần áo giày dép anh đi, cơm anh ăn, mỗi một cọng tóc, một miếng thịt trên người anh đều là tiền trong nhà nuôi lớn đấy nhé.”
Đại Quân lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu bé “Một đồng.”
Tiểu Lĩnh lập tức như bánh xe đạp hở van, ỉu xìu hẳn xuống.
Lâm Tô Diệp “Một đồng gì?”
Tiểu Lĩnh vội vàng nói không có gì.
Đại Quân thì lại bắt đầu đọc thuộc lòng bảng chữ cái phiên âm.
Lâm Tô Diệp vội tập trung im lặng nghe chỉ sợ bỏ sót gì đó, sau khi nghe xong, cô bối rối hỏi “An gì đó là gì? Sao không có?”