⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy, khó lắm mới khiến đám thanh niên trí thức cũ ổn định, bây giờ lại đến, lần này tôi nói trước, tôi không chịu hướng dẫn chúng làm việc đâu, đứa nào đứa nấy giống như gà con, đạo lý thì đầy nhưng lúc làm việc lại chẳng bằng mấy đứa bảy tám tuổi ở đây.”
“Chính xác, có điều nếu là mấy cô thanh niên trí thức thì tốt.”
“Hứ, nằm mơ đi, đội sản xuất chúng ta bao nhiêu năm nay cũng chỉ có mỗi hai cô thanh niên trí thức thôi, còn đâu toàn là các trai trẻ.”
“Chẳng phải tôi chỉ đang nghĩ thôi sao? Với lại hai cô thanh niên trí thức đó cũng lấy người trong thôn ta rồi, tôi còn chưa lấy vợ mà.”
Cổ Na nhìn người thanh niên đang nói chuyện bị một người đàn ông khác đánh cho mấy cái “Với cái đầu ngơ ngơ của cậu mà còn muốn lấy thanh niên trí thức, nằm mơ đi ” Cổ Na cúi người tiếp tục làm việc. Thanh niên trí thức? Là những người có kiến thức, có văn hóa ở thành phố đi về nông thôn trợ giúp trong thời kỳ cách mạng của hành tinh cổ đại đó ư?

Thanh niên trí thức cũ của đội sản xuất hiện giờ chỉ còn hai người vẫn sống ở chỗ nhà thanh niên trí thức, không kết hôn với con gái trong thôn, nên làm việc thì làm, đa phần những thanh niên trí thức khác bởi vì không chịu nổi áp lực làm việc này kia đã lấy vợ hoặc lấy chồng là người trong thôn.
Bây giờ lại có thanh niên trí thức mới đến, người vui mừng nhất chính là hai người sống ở nhà thanh niên trí thức.
Vừa ăn tối, dọn dẹp xong, Cổ Na đã nghe thấy có người gõ cổng, vừa hay cô đang đứng ở trong sân nên đã ra mở cửa. Đứng ngoài cổng là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, tuy nước da có hơi ngăm đen, nhưng quần áo trên người lại sạch sẽ hơn so với nhiều đàn ông trong thôn, nhìn là biết đây là một người thích gọn gàng, người này chính là một trong hai người sống ở nhà thanh niên trí thức, Trần Sơn.
“Ông ơi, bà ơi, thanh niên trí thức Trần đến rồi ạ ”
Sau khi Trần Sơn đi vào sân, nụ cười trên mặt càng rõ hơn, đàn ông nhà họ Cổ cũng đều nhiệt tình chào hỏi, Cổ Na đóng cổng lại, đi vào trong nhà.
Người nhà họ Cổ nhiệt tình với Trần Sơn như vậy là vì mấy cậu con trai nhà họ Cổ từng được Trần Sơn dạy học cho, trước đây Trần Sơn là giáo viên của đội sản xuất, kết quả làm chưa được mấy năm đã bị cách chức, từ đó về sau cứ mãi làm nông, không dạy học nữa.
Còn nguyên nhân bị cách chức thì người trong thôn đều không nói nhiều, Cổ Na nghe Cổ Hành Vũ nói người thay vị trí của Trần Sơn là một cô gái, cô gái đó là người thị trấn.
“Có thanh niên trí thức mới đến, chỗ mấy cậu thêm vui rồi nhỉ.” Cổ Thành Trung đưa cho Trần Sơn một tẩu thuốc, người nhà nông cũng không thích hút thuốc lá, đối với bọn họ, thuốc lá vừa đắt vừa không đủ đô, không hợp.
Trần Sơn chẳng nói gì, cứ thế làm một hơi rồi nhả ra một làn khói mờ, Cổ Na lùi về sau, cô không thích mùi khói thuốc.
“Vui thì vui, nhưng phiền phức chắc cũng không ít đâụ”
Nhớ lại chỗ thanh niên trí thức lúc trước, ngày nào cũng không phải anh đắc tội tôi thì là tôi đắc tội người khác, Trần Sơn làm người hòa giải đến phát ngán, cười khổ đáp.
“Ha ha, sống cùng một nhà mà, khó tránh, khó tránh.” Cổ Thành Nhân cũng nhớ lại chuyện của chỗ thanh niên trí thức, cười nói theo.
“Đúng vậy, cháu xem người trong thôn đi, đều thân thiết với nhau nhưng cũng sẽ cãi nhau thôi.” Bà cụ Cổ cũng xen vào một câụ
⬅ Trước Tiếp ➡