Cổ Na nhặt lên, chỉ thấy trên đó viết ba chữ sổ hộ khẩụ Cô nuốt nước miếng, mở ra xem, trên đó viết tên của Cổ Na cùng với tuổi tác, mười bảy tuổi, bởi vì không có ảnh nên Cổ Na thật sự không biết phải giải thích mình không phải người Cổ Thành Trung muốn đón như thế nào.
Thấy Cổ Na dừng lại, Cổ Thành Trung quay đầu, thấy cháu gái đang cầm sổ hộ khẩu ngẩn người, ông ta vội vàng tiến lên “Thứ này cháu phải cất cho cẩn thận, đây chính là thứ mẹ cháu làm cho cháu trước khi ra đi, sau này cháu không còn quan hệ gì với người nhà kia nữa.”
Cổ Na đang muốn giải thích, Cố Thành Trung lại nói thêm một câu “Mau đi thôi, còn không trở về bà cháu sẽ tức giận đấy, có chuyện gì trở về trước rồi hãy nói.”
Cổ Na im lặng, vừa đi cùng Cổ Thành Trung, vừa trợn tròn mắt nhìn ruộng đất và vườn rau xuất hiện trên đường.
Nhưng cây non này là gì đây? Cây sao? Hay là đồ ăn?
Bởi vì là đầu mùa xuân, cho nên rau và cây lúa trong đất vẫn còn là cây non. Cổ Na đến từ hành tinh khác, đối với một người uống chất dinh dưỡng từ nhỏ như cô mà nói, tất cả những thứ này vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Quen thuộc bởi vì khi tới trường học và viện bảo tàng, thường xuyên có thể xem phần giới thiệu về lịch sử cổ đại và hiện đại của Trái Đất cổ, cũng như giới thiệu về động vật và thực vật.
Thông qua đoạn đối thoại vừa rồi, Cổ Na hiểu được bây giờ là khoảng năm 1970 của Trái Đất cổ.
Khoảng một giờ sau, Cổ Na vào thôn cùng Cổ Thành Trung. Ông ta cân nhắc đến bộ quần áo “rách nát” trên người Cổ Na, không muốn để người trong thôn chỉ trích, nên nhờ trời tối dẫn Cổ Na đi đường mòn trở lại nhà họ Cổ.
Cổ Na nhìn căn nhà vách đất có diện tích không nhỏ trước mặt, mím môi ôm túi vải đen đi vào nhà.
“Mẹ ơi, con đón người về rồi đây.”
Cổ Na vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, vừa nghe Cổ Thành Trung hét một câu về phía căn phòng đang tỏa khói. Không bao lâu sau, từ trong căn phòng nhỏ kia xuất hiện một bà cụ gầy gò.
Bà cụ híp mắt quan sát Cổ Na một lượt từ trên xuống dưới, cuối cùng nói vọng vào một căn phòng “Vợ thằng cả, đưa con bé đi thay bộ quần áo khác đi.”
“Vâng ạ ”
Một người phụ nữ trung niên mặt vàng xoa xoa đôi bàn tay, sau khi liếc nhìn bà cụ lại nhìn thoáng qua Cổ Na, cuối cùng nở nụ cười với cô “Cổ Na đúng không? Đi cùng bác nào.”
Cổ Na không bỏ lỡ vẻ thương tiếc trong đáy mắt đối phương.
Thấy Cổ Na đi theo sau Chương Xuân Hoa, bà cụ Cổ mới kéo Cổ Thành Trung lại “Con bé mặc vải rách thế này à? Không phải xảy ra chuyện gì chứ?”
Tuy rằng nạn đói ở chỗ họ đã khá hơn một chút, nhưng chỗ khác thì chưa biết được. Đứa trẻ từ nơi rất xa tới như vậy, cũng không biết trên đường đã xảy ra chuyện gì.
Cổ Thành Trung thành thật đáp “Khi con tới đón, con bé đã như vậy rồi. Con bé nói chuyện như vậy thì hẳn không có chuyện gì, nhưng nhất định sẽ chịu không ít khổ cực. Lúc nhìn thấy con, trông nó như muốn đánh một trận với con vậy.”
Bà cụ Cổ sững sờ, ngay sau đó đẩy con trai một cái.
“Cha con và thằng hai đi sửa nhà giúp thanh niên trí thức rồi, con đi gọi một tiếng đi, nên về nhà thôi.”
“Vâng ạ.”
Cổ Na nhanh chóng thay quần áo mà Chương Xuân Hoa đưa cho. Bởi vì bị kẻ địch bắn trúng lên quần áo của cô bị cháy rụi hết, đây là bao tải cô lấy được từ trong một cửa hàng nhỏ rồi khoác lên người mình, cũng khó trách người nhà họ Cổ cảm thấy cô chịu ấm ức.
“Đi rửa mặt cùng bác.”
“Cảm ơn bác gái.”