Ông bà cụ Cổ cũng thức dậy, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến túm lấy Cổ Hành Vũ đi vào nhà gấp gáp hỏi.
“Con súc sinh đó xuống núi sao?”
“Cha con với chú hai có bị thương không?”
Cổ Hành Vũ quét mắt nhìn Cổ Na đang bối rối, trả lời nhạt thếch “Lợn rừng chết rồi, không có ai bị thương.”
Bà cụ Cổ nheo mắt nhìn Cổ Na “Tiểu Na, cháu ra ngoài khi nào thế?”
“Cháu dậy đi vệ sinh, đúng lúc nghe thấy tiếng động... sau đó thì bị anh hai kéo vào nhà.”
Thấy ánh mắt của Cổ Hành Vũ, Cổ Na trả lời một cách qua loa.
“Trời ơi, thật là may mắn ”
Lý Đại Yến hoàn toàn không dám nghĩ một mình Cổ Na đối diện với con súc sinh đó sẽ như thế nào, vui mừng không ngớt, Cổ Hành Vũ ở một bên mím môi lại.
Chuyện lợn rừng khiến cả thôn đều thức dậy, đại đội trưởng Lưu vui phơi phới bảo người đã từng giết lợn ở trong thôn mau chóng xử lý con lợn rừng, sáng sớm ngày mai sẽ chia thịt lợn
Ông ta cũng không ngớt lời khen ngợi Cổ Thành Trung đang cầm gậy, Cổ Thành Trung vô cùng khó xử nhưng lại không thể nói thật, chỉ đành nói con lợn rừng này đúng lúc ở trong ruộng cải của nhà bọn họ, tiếng ồn đã đánh thức anh em bọn họ nên bọn họ mới chung sức giết chết con lợn rừng.
Không dễ gì đám Cổ Thành Trung mới về được, Cổ Thành Trung lập tức đóng cổng, nét tươi vui trên mặt đều biến mất, sau khi lườm Cổ Na thì kêu hết mọi người đến nhà trên, Cổ Hành Vũ rất biết ý nên đã đóng cửa nhà lại.
Cổ Thành Trung mặc kệ bà ta, mà trực tiếp chỉ vào Cổ Na “Cháu nói đi, chuyện là như thế nào?”
Ông bà cụ Cổ chợt căng thẳng, mọi người đều nhìn Cổ Na. Cổ Na ngây ngốc nhìn về phía Cổ Hành Vũ, làm sao đây, nói dối hay nói thật đây?
Cổ Hành Vũ ôm mặt, bất lực nói “Em đã giết con lợn đó như thế nào?”
Một lời nói này, trừ những người trước đó đã thấy Cổ Na ra, bốn người còn lại đều kinh hãi nhìn Cổ Na, tiếng bà cụ Cổ gần như hét lên “Có chuyện gì thế? ”
Cổ Na thành thực kể hết chuyện mình đi vệ sinh, sau đó thấy lợn rừng phá hoại cải của bà cụ Cổ thì tức lên giết chết con lợn.
Bà cụ Cổ tức đến nỗi run cầm cập, bà cụ hoàn toàn không dám nghĩ nếu đổi ngược lại là con lợn đó giết chết Cổ Na thì sao, trăm năm sau làm sao bà có thể gặp lại con gái mình được
“Cháu, cháu ”
Bà cụ Cổ nhìn quanh, tìm một cây gậy có thể đánh người, kết quả là vì con cháu trong nhà đều đã lớn cả rồi nên trong nhà không hề có gậy gộc khiến bà cụ càng thêm tức giận
Sau khi bị mắng gần nửa giờ đồng hồ, Cổ Na mới lí nhí nói “Bà ngoại, mầm cải vẫn còn nhiều lắm, cháu không đợi nó ăn hết đã giết nó rồi.”
Bà cụ Cổ ...
Cả nhà họ Cổ ...
“Khụ khụ.” Ông cụ Cổ gõ miệng tẩu thuốc, ho thêm tiếng nữa rồi nói “Cháu dùng một cây gậy là đã giết chết con súc sinh đó rồi ư?”
Cổ Na ưỡn ngực, có chút tự hào “Thật ra trọng điểm không nằm ở cây gậy, là do tốc độ phản ứng của nó chậm, với lại sức khỏe và võ công cháu đều tốt nên dù không có gậy gộc, chỉ cần một cành cây cũng đủ để cháu giết chết nó rồi.” Nếu đến cành cây cũng không có, cô sẽ dùng nắm đấm đánh vỡ đầu nó.
Cổ Na rất tự tin bản thân nhất định có thể làm được.
Bà cụ Cổ đã không còn muốn nói gì nữa, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến cứ há hốc mồm từ đầu đến cuối, tuyệt đối không ngờ người giết chết lợn rừng không phải chồng của bọn họ mà là Cổ Na người nhỏ nhất, ốm nhất nhà.
“Võ công?” Cổ Hành Lôi thật sự không nhịn được, hai mắt sáng rực nhìn Cổ Na “Em họ, em từng học võ hả?”