Cổ Na cười khì khì, người ngoài hành tinh có thể thải chất độc ra ngoài cơ thể, cô mỉm cười nói “Anh yên tâm đi, em thấy có kiến ăn rồi, cho nên ăn được.”
Đây là lời nói thật, phần lớn đồ mà kiến ăn đều không có độc.
Bởi vì trên người mang theo thịt, cho nên tốc độ về nhà của mấy người còn nhanh hơn lúc đi.
Đợi đến khi bọn họ về đến nhà, người nhà họ Cổ đều đã trở về.
“Mấy đứa đi đâu mà bây giờ mới mò về, con ôm cái gì thế Hành Lôi?”
Cổ Thành Nhân thấy thằng con nhà mình đang cười đến ngoác cả miệng, thì cảm thấy chắc chắn có chuyện tốt.
“Cha à, chúng ta vào nhà rồi nói.”
Đợi đến khi Cổ Hành Lôi lấy gà rừng từ trong bọc lá ra, người nhà họ Cổ lập tức vừa mừng vừa sợ, đây chính là thịt đó
“Làm sao mấy đứa lại bắt được?”
Ông cụ Cổ hạ thấp giọng hỏi
Cổ Hành Vũ vạch cổ con gà, ra hiệu cho mọi người xem, bà cụ Cổ trực tiếp chạy đến xách lỗ tai Cổ Na “Con bé bướng bỉnh này, có phải là cháu không hả?”
Cổ Na có một thói quen, đó chính là thích dùng hòn đá ném lên thân cây, bà cụ Cổ không chỉ nhìn thấy một lần mà rất nhiều lần, mà còn ném trúng cùng một chỗ, cho nên bà cụ chợt nhớ ra vừa nãy Cổ Na nói là lên sau núi, lại nhìn thấy miệng vết thương trên cổ con gà, bèn lập tức bắt ngay kẻ cầm đầụ
Cổ Na cũng không cảm thấy đau, ngược lại còn cười toe toét “Bà ngoại, bà nhéo cháu thêm một lúc thì có phải tối nay được ăn gà rừng không ạ?”
Bà cụ Cổ nghe vậy thì vừa bực mình lại vừa buồn cười, mấy anh em Cổ Hành Vũ đều đứng ra khuyên nhủ, bà cụ Cổ cũng nhân đó mà nhượng bộ, tha cho Cổ Na, nhưng mà vẫn liên tục căn dặn cô đừng lên núi nữa.
Sau khi thấy bà cụ Cổ sai Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến làm gà, Cổ Hành Lôi đưa quả dại trên đường đi đã bứt khỏi cành cây cho ông cụ Cổ xem, hỏi “Ông ơi, quả này ăn được không ông?”
Nhìn thấy trái cây, ông cụ Cổ và Cổ Thành Trung đều giật mình, Cổ Hành Vũ còn tưởng là trái cây có vấn đề, lập tức sốt sắng hẳn lên.
“Loại quả này, gần ba mươi năm rồi ông chưa nhìn thấy.” Ông cụ Cổ nói bằng giọng hoài niệm.
Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân mỗi người cầm lấy một quả, vừa ăn vừa thở dài “Lúc chúng ta còn nhỏ, trước núi còn có mấy cây mọc ra loại quả này, có thể nói là hằng năm chúng ta đều mong chờ đến lúc ăn, kết quả là mấy năm nạn đói, ngay cả rễ cây cũng bị ăn sạch.”
Vừa nghe thấy thứ quả này có thể ăn, Cổ Hành Lôi vội đưa cho Cổ Na hai quả, còn lại thì đặt xuống ban “Cái này cũng là Tiểu Na hái đấy.”
Cổ Na còn đang bận nhai, nghe thấy tên của mình được nhắc đến thì có chút ngơ ngác nhìn mọi người, Cổ Thành Trung nhìn thấy dáng vẻ này của cô, lại nghĩ đến gà rừng ở sau nhà, tâm trạng ông ta có chút phức tạp, chẳng lẽ đây chính là người ngốc có phúc ngốc sao?
Cuối cùng bà cụ Cổ quyết định, một con đem đi xào lăn tối ăn, con còn lại thì ướp cùng thịt heo, tất nhiên trong nhà không ai phản đối, mới có mấy ngày mà được ăn nhiều bữa thịt như vậy, người nhà họ Cổ đều rất hài lòng, Cổ Na cũng rất vui vẻ.
Hai ngày sau, đại đội trưởng Lưu đi đón về bốn vị thanh niên trí thức, ba nam một nữ.
Bởi vì lúc trở về đang là chạng vạng, cho nên đại đội trưởng Lưu trực tiếp vác theo cái kẻng gọi mọi người lên đê họp, cũng coi như là làm quen với những thanh niên trí thức mới đến, Cổ Na cùng mấy người Cổ Hành Vũ đứng ở cuối cùng.
“Chẹp, cậu thanh niên trí thức kia đúng là đẹp trai.”
Cổ Hành Vũ nhìn thấy một nam thanh niên trí thức, chép miệng nói, giọng điệu không rõ là ghen ghét hay là hâm mộ.
“Ở đâu ở đâu?”