Người Tình Bí Ấn
Chương 1001
⬅ Trước Tiếp ➡

Chiếc đồng hồ này là ba tặng cô nhân ngày sinh nhật, sau khi cô đến Đài Loan thì không biết làm mất nó ở đâụ
Lúc đó cô nghĩ chắc là đánh rơi tɾong phòng khách sạn rồi nhưng vì quá kinh tởm Khương Thanh Thành nên cô bay thẳng về Bắc Kinh, không đến đó tìm đồng hồ nữa.
Chỉ là một cái đồng hồ thôi mà, mặc dù giá trị rất cao nhưng nếu liên quan đến người đàn ông đã hạ thuốc cô thì cô không cần nữa.
Thế nhưng bây giờ, cái đồng hồ đó lại xuấthiện ở đây.
Ký ức mơ hồ và hỗn loạn về đêm hôm đó lại dội lên tɾong tâm trí khiến trái tim Cố Tĩnh Đình đập loạn một cách khó hiểụ Một giọng nói lướt nhanh qua đầu cô, mang the0 sự ấm áp và vui vẻ, còn xen lẫn vài phần hài hước.
"Tôi gặp một con mèo nhỏ lạc đường nên tôi có lòng trả nó lại nơi nó vốn thuộc về."
“Tôi cướp đi lần đầu tiên của em, có phải tôi nên chịu trách nhiệm với em không?"
Câu nói của Tằng Bộ Vân len lỏi vào trí óc cô, điều mà trước đây cô luôn tin tưởng lại bị phủ định vào lúc này.
Người xuấthiện vào đêm đó không phải Tằng Bộ Vân mà là Đường Diệc Sâm...
Nhưng tại sao Tằng Bộ Vân lại biết chuyện xảy ra vào đêm đó?
Cô lấy đïện thoại ra gọi cho Tằng Bộ Vân mà không hề do dự gì cả.
"Tằng Bộ Vân."
"Tĩnh Đình hả?" Nhận được đïện thoại của cô, Tằng Bộ Vân cảm thấy hơi kinh ngạc "Hiếm có thật đấy, không ngờ em lại gọi đïện thoại cho tôi."
"Anh rảnh không?" Cố Tĩnh Đình không muốn nói lời thừa thãi với người đàn ông này "Tôi có chuyện muốn tìm anh."
"..." Đầu dây bên kia im lặng một lúc nhưng chẳng mấy chốc mà Tằng Bộ Vân đã nở nụ cười "Nếu tôi nhớ không lầm thì bây giờ em đang ở Mỹ, còn tôi thì đang ở Hồng Kông. Em muốn gặp tôi ngay bây giờ thì chắc hơi khó đấy."
"Sao anh lại lừa tôi?" Bàn tay đang cầm đïện thoại của Cố Tĩnh Đình siết chặt lại "Người xuấthiện đêm đó h0àn toàn không phải anh."
"..." Nếu không có âm thanh, nếu không có tiếng thở nhẹ thì Cố Tĩnh Đình còn tưởng Tằng Bộ Vân đã cúp đïện thoại rồi.
"Tôi không hiểu em đang nói gì." Tằng Bộ Vân giả ngốc.
Cố Tĩnh Đình hừ lạnh lùng "Bớt đi, tôi nói đến chuyện xảy ra ở Đài Loan năm đó. Lần đầu tiên của tôi không phải do anh lấy đi đúng không?"
Lại là một hồi yên lặng, một lúc lâu sau, Cố Tĩnh Đình mới nghe thấy tiếng cười khẽ truyền đến từ đầu dây bên kia "Nếu em đã biết rồi thì còn hỏi tôi làm gì?"
"Tôi chỉ muốn xác nhận lại thôi." Cố Tĩnh Đình vô cùng giận, không ngờ cô lại bị người đàn ông này lừa "Sao anh lại muốn lừa tôi?"
"Vui mà." Tằng Bộ Vân nhún vai.
"Vui mà?" Chuyện này lại dùng hai từ "vui mà" để giải thích à?
Cố Tĩnh Đình giận đến mức muốn điên lên rồi "Tằng Bộ Vân, cái đồ điên nhà anh. Đồ lừa đảo "
"Đúng rồi đấy, tôi lừa em thì làm sao?" Tằng Bộ Vân hỏi ngược lại cô, cách màn hình đïện thoại, không nhìn thấy vẻ mặt anh ta nhưng có thể nghe ra giọng nói của anh ta mang the0 vài phần lạnh lùng "Cố Tĩnh Đình, Đường Diệc Sâm cũng lừa em còn gì? Anh ta có thể lừa em thì tại sao tôi lại không thể?"
"Anh..."
"Còn chưa nói đến chuyện em nợ tôi đâụ"
"Anh có ý gì?"
Cố Tĩnh Đình muốn hỏi nhưng Tằng Bộ Vân lại cúp đïện thoại mất rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡