Chương 1009
"Ừ." Đường Diệc Sâm gật đầu "Thực sự rất đaụ"
Cố Tĩnh Đình cắn nhẹ môi rồi đặt tay lên bụng anh "Để em xoa giúp anh."
"Ừ." Giọng của Đường Diệc Sâm càng nhẹ hơn "Vất vả cho em rồi."
Cố Tĩnh Đình nhìn dáng vẻ đau đớn đó của anh thì cảm thấy rất khó chịu, thật ra nghiêm túc mà nói thì chuyện này cũng không thể trách Đường Diệc Sâm được, muốn trách thì tự trách bản thân mình mới đúng.
Ngay từ đầu không tìm hiểu kĩ mà đã khẳng định người kia là Khương Thanh Thành, sau đó lại đi tin lời xằng bậy của Tằng Bộ Vân mà không kiểm chứng lại.
Cô đặt tay lên bụng Đường Diệc Sâm, nhẹ nhàng xoa cho anh rồi nói bằng giọng tự trách "Diệc Sâm, em xin lỗi, thực ra chuyện này không thể trách anh được, là do em tùy tiện."
"Không sao mà." Đường Diệc Sâm lắc đầu "Do anh không tốt, lúc đó nghe em nói vậy mà anh lại tin ngay."
"Xin lỗi anh." Bàn tay nhỏ bé của Cố Tĩnh Đình nhẹ nhàng xoa nắn "Lần sau em sẽ không ra tay với anh nữa, cũng không hung dữ với anh nữa."
Hung dữ ư?
Được rồi, thật ra Đường Diệc Sâm rất thích nhìn dáng vẻ lúc tức giận của Cố Tĩnh Đình, khi cô tức giận thì khuôn mặt nhỏ nhắn sẽ gồng lên, vừa có vẻ nũng nịu lại vừa nghiêm khắc, xen lần vài phần lả lơi khiến anh yêu mà không dừng lại được.
Bàn tay nhỏ bé của cô mềm thật đấy, xoa nắn như thế khiến anh thấy rất thoải mái.
Đường Diệc Sâm rên ɾỉ thật khẽ.
"Anh vẫn đau à?" Cố Tĩnh Đình sốt ruột "Có phải do em ma͙nh tay quá không?"
"Không phải đâu, em xoa ma͙nh thêm chút nữa đi." Đường Diệc Sâm nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế phản ứng của mình.
Nhưng tɾong mắt Cố Tĩnh Đình thì dáng vẻ kìm nén, nghiến răng ken két đó của anh lại biến thành cố nén nỗi đaụ
Vậy là tɾong lòng cô lại càng thấy tự trách và bực bội, thật ra cô chỉ muốn được anh dỗ dành một chút thôi. Mấy ngày qua anh bộn bề nhiều chuyện, không có nhiều thời gian ở bên cô. Thế nên sao cô có thể thực sự tức giận với anh được?
"Diệc Sâm, em dùng lực như thế này được chưa?"
"Được rồi." Thoải mái quá, Đường Diệc Sâm nhắm mắt lại, nghiến răng chặt hơn.
"Anh khó chịu lắm à?"
"Ừ." Thấy Đường Diệc Sâm gật đầu thì tɾong lòng Cố Tĩnh Đình lại không chịu được. Cô đưa tay lên xoa nhẹ mặt anh "Anh thấy khó chịu thì bảo em nhé."
"Ừ." Anh thật sự rất khó chịu đó, nhưng không phải dạ dày khó chịu mà là...
Cô ngồi bên mép giường, trên người chỉ quấn một cái khăn bông nên từ góc nhìn của anh có thể thấy được nửa bầu ngực của cô, sống động như thật.
Vì vừa tắm xong nên da thịt cô vẫn bóng như nước, ánh đèn tɾong phòng chiếu lên trông long lanh lấp lánh.
Anh nuốt nước bọt đánh "ực" một cái, cảm thấy bụng dưới bắt đầu căng chặt.
Hướng Cố Tĩnh Đình ngồi nhìn thẳng về phía anh nên cô không thấy người anh em của anh đã dựng đứng lên mà chỉ thấy hình như da thịt anh đang bắt đầu căng lại.
"Hình như anh đau lắm rồi, hay là em đưa anh đi bệnh viện nhé?"
Không phải hai đấm của cô khiến anh xảy ra chuyện gì đấy chứ? Thấy trán Đường Diệc Sâm chảy đầy mồ hôi thì Cố Tĩnh Đình bắt đầu căng thẳng, cô nghiêng người lau mồ hôi cho anh.
Hành động này khiến cả người cô nhích gần về phía anh hơn khiến anh ngửi thấy hương thơ๓ thoang thoảng trên người cô, cảm nhận được sự mềm mại của cô đang đè lên lồng ngực anh.