Chương 1011
Cứ như vậy đi, dù cô không h0àn hảo, anh cũng không h0àn mỹ nhưng cô có thể cố gắng để tình cảm của hai người trở nên thật tốt đẹp.
Cô nâng người lên, nghênh đón sự đụng chạm của anh, để mặc bản thân đê mê chìm đắm.
Biết anh sẽ không làm mình bị thương nên cô say mê ngửi mùi Long diên hương nhàn nhạt trên người anh, để bản thân gần gũi anh thêm một chút.
Màn đêm vô tận. Ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi như đang phụ họa cho tiếng yêu của hai người.
Tay nắm chặt tay, đi đến bạc đầụ
Không rời không bỏ, không chết không buông.
Bầu không khí tɾong phòng khách vô cùng kỳ lạ.
Cố Học Vũ giữ yên lặng, Kiều Tâm Uyển cũng không nói gì, hai người chỉ ngồi ở đó, ánh mắt sáng quắc trừng lên nhìn Đường Diệc Sâm.
Đúng thế, chính là trừng mắt nhìn.
Đường Diệc Sâm không sợ khi phải đối mặt với Hiên Viên Diệu, cũng không sợ khi gặp phải những âm mưu và thủ đoạn của kẻ khác. Thậm chí nhiều lần gặp nguy hiểm đe dọa đến tính mạng, đứng bên bờ vực thẳm mà anh cũng không hề sợ hãi. Thế nhưng bây giờ khi bị hai ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy thì anh lại có cảm giác chột dạ.
Nhưng anh lại chỉ có thể ngồi ở đó, ngồi một cách đàng h0àng, cảm nhận nhiệt độ của ba mẹ vợ tương lai.
Một tháng trước, Đường Diệc Sâm tiếp nhận Long Đường từ tay Hiên Viên Diệụ Anh phải mất một tháng để có thể quen với công việc của Long Đường.
Đến hôm qua, cuối cùng thì công chuyện của anh cũng giải quyết xong xuôi. Vậy là anh không do dự mà đặt ngay vé máy bay về Bắc Kinh.
Nhưng trước đó anh đã đưa Cố Tĩnh Đình đến chỗ bác sĩ để khám thai. Sau khi được bác sĩ xác nhận rằng cô không có vấn đề gì thì anh mới đưa cô lên máy bay, dẫn cô trở về.
Ngay khi máy bay hạ cánh vào sáng sớm, anh đã cho người đưa Đường Tử Nhu về biệt thự của mình trước, còn anh thì Cố Tĩnh Đình đến nhà Cố Học Vũ.
Lúc vào cửa, Kiều Tâm Uyển và Cố Học Vũ đều không nói câu nào, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt anh, tɾong mắt hiện rõ vẻ trách cứ.
Nên đó là lí do mà Đường Diệc Sâm chỉ dám ngồi nguyên ở đó tɾong sự lúng túng.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, lòng bàn tay của Đường Diệc Sâm cũng mềm nhũn ra rồi, anh quay sang nhìn Cố Tĩnh Đình. Cô nhìn anh rồi cười cười, nụ cười đó khiến trái tim Đường Diệc Sâm mềm nhũn ra.
Anh trở tay nắm lấy tay cô rồi mới quay mặt sang nhìn Kiều Tâm Uyển và Cố Học Vũ.
"Thưa bác trai, bác gái, hôm nay cháu đến nhà là để bàn bạc với hai bác về chuyện kết hôn của cháu và Tĩnh Đình. Cháụ.."
"Tôi có nói là sẽ gả Tĩnh Đình cho cậu à?" Cố Học Vũ cắt ngang lời anh bằng giọng hờ hững.
Đúng là chưa từng...
Đường Diệc Sâm lại thấy lúng túng, thế nhưng "Bác trai, cháu biết bác sẽ không tha thứ cho những chuyện trước đây của cháu nhưng mong bác yên tâm, cháu và Tĩnh Đình đã hòa hợp với nhau rồi, sau này cháu sẽ một lòng một dạ với cô ấy, sẽ yêu cô ấy cả đời."
Thực ra Đường Diệc Sâm cảm thấy rất ngứa ngáy khi nói những câu này. Nhưng nếu không nói thì lại không được.
"Nghe hay đấy." Kiều Tâm Uyển hừ lạnh lùng, bà ghét nhất là loại đàn ông chân đạp hai thuyền "Bây giờ thì nói là sẽ đối tốt với nó cả đời, chớp mắt lại ở bên cạnh người phụ nữ khác ngay ấy mà."