Người Tình Bí Ấn
Chương 1029
⬅ Trước Tiếp ➡

Ham muốn dấy lên tɾong thân thể một cách quá thành thực nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng. Tay anh lại bắt đầu lộng hành. Cuối cùng không chịu được nữa nên cô đành phải kêu lên "Chồng ơi, cho em..."
"Em gọi thêm lần nữa đi."
"Chồng ơi." Tiếng kêu bi thương ậm ừ tɾong cổ họng như một con mèo nhỏ.
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì ánh mắt đỏ ngầu lên, anh xé quần áo của mình ra mà không do dự gì cả.
"Em gọi thêm lần nữa." Giọng nói của Cố Tĩnh Đình không phải kiểu quá mức thanh thúy, êm tai nhưng một tiếng "chồng ơi" cất lên một cách nũng nịu khiến anh hưng phấn còn hơn cả tɾúng xuân dược.
"Chồng..."
Thực ra nếu có thể gọi được câu đầu tiên thì những lần sau cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiềụ Hơn nữa, anh vốn muốn trở thành chồng cô mà.
"Ngoan, vợ ngoan gọi anh một lần nữa đi."
"Chồng ơi."
"Chồng..."
Bị Đường Diệc Sâm dụ dỗ, Cố Tĩnh Đình gọi "chồng ơi" đến nửa đêm.
Bóng đêm vô tận, triền miên chẳng dứt.
Ở tiệm may áo cưới.
Hai chân Cố Tĩnh Đình vẫn còn hơi ê ẩm, cái tên Đường Diệc Sâm quỷ tha ma bắt đó, hôm qua g͙iày vò cô suốt cả một đêm chỉ vì muốn nghe cô gọi "chồng ơi".
Nếu không phải cô đang mang thai thì có khi anh sẽ g͙iày vò cô hết một ngày rồi.
Ngồi tɾong phòng VIP, cô không thèm nhìn những cuốn catalogue áo cưới kia, trên mặt thì tràn ngập vẻ lạnh lùng, vừa nhìn là biết tâm trạng cô đang không tốt, cực kì không tốt.
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm thản nhiên ngồi trước mặt cô "Em đừng tức giận."
"Hừ." Cố Tĩnh Đình ngó mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn anh."
"Chỉ là anh nhất thời không nhịn được." Giọng nói của Đường Diệc Sâm vang bên tai cô, rất nhẹ "Em không biết lúc nghe em gọi một tiếng "chồng ơi", anh đã vui đến mức nào đâụ"
"Anh còn nói nữa à?" Cố Tĩnh Đình trợn trừng mắt nhìn anh rồi lại ngó xung quanh bằng vẻ mất tự nhiên.
May là nhân viên cửa hàng đã đi lấy váy cưới rồi, nếu không thì cô xấu hổ chết đi được.
"Em gọi anh là chồng thì anh sẽ không nói nữa." Đường Diệc Sâm lại bắt đầu trêu cô.
"Anh..." Cái tên này, sao da mặt lại dày như vậy hả?
"Không gọi, anh muốn nói gì thì nói."
"Tĩnh Đình." Tay Đường Diệc Sâm phủ lên bụng cô "Em đang mang thai mà, đừng nổi nóng nhé. Chú ý dưỡng thai, phải dưỡng thai."
"Dưỡng cái em gái anh." Đứa bé tɾong bụng cô vẫn chưa có lỗ tai đâu, dưỡng cái gì mà dưỡng.
Cố Tĩnh Đình không nhịn được nữa nên gào ầm lên, cô vừa nói xong thì mới phát hiện nhân viên cửa hàng đã cầm váy cưới đứng ở cửa từ lúc nào, trên mặt cô nhân viên là vẻ kinh ngạc xen lẫn mất bình tĩnh.
Lần này mặt Cố Tĩnh Đình càng đỏ hơn.
Đều do Đường Diệc Sâm, nếu không phải tại anh...
Cố Tĩnh Đình mất mặt vô cùng, cô đứng lên định rời khỏi đó thì Đường Diệc Sâm giữ cô lại rất nhanh.
"Thôi được rồi, được rồi, đều là lỗi của anh. Em ngồi xuống đi, chúng mình xem váy cưới xong rồi nói tiếp nhé."
Thực ra tɾong lòng anh thấy anh không hề sai, đúng thế, không sai chút nào. Đợi Cố Tĩnh Đình sinh con rồi, chắc chắn anh phải dạy cô đàng h0àng hơn mới được. Một tiếng như "chồng ơi" thì không thể thiếu được.
Nghe tình thú chết mất.
Đây là lần đầu tiên nhân viên cửa hàng nhìn thấy một tổ hợp trai tài gái sắc như thế này. Anh đẹp trai và chị xinh gái này bổ mắt quá.
Cô ấy cầm váy cưới trên tay rồi nhanh chóng đi vào.


⬅ Trước Tiếp ➡