Người Tình Bí Ấn
Chương 1032
⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Diệc Sâm đã nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ khác nhau của Cố Tĩnh Đình, xinh đẹp có, nhõng nhẽo có, cao quý có mà hờn dỗi cũng có. Nhưng hôm nay anh lại cảm thấy dường như bản thân lại nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ khác của cô, những bộ quần áo khác nhau được mặc trên người cô có thể thể hiện trọn vẹn cái khác ấy.
Có ngây thơ, có thuần khiết, có cao quý, có tao nhã.
Anh phát hiện ra bản thân thực sự đã yêu người phụ nữ này sâu tận tɾong xương tủy rồi. Cô không cần làm gì cả, chỉ cần đứng ở đó là đã trở thành một phong cảnh mà dù anh xem biết bao lâu cũng không hề cảm thấy mệt mỏi.
Nhìn bộ sườn xám cô đang mặc trên người, anh nhe0 mắt lại rồi ôm cô vào lòng "Vợ ơi, anh yêu em."
Lời yêu phát ra từ tận đáy lòng khiến Cố Tĩnh Đình nở nụ cười, cô ngẩng đầu lên đáp lời anh "Chồng à, em cũng yêu anh."
Nhiếp ảnh gia bắt được khoảnh khắc đó rất đúng lúc.
Ánh đèn chớp nhoáng không ngừng, chụp ảnh xong, Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm cùng nhau về nhà.
Vừa vào đến cửa, cả người Cố Tĩnh Đình mềm oặt ra, đổ thẳng xuống sô pha.
"Em mệt hả?" Đường Diệc Sâm ngồi xuống trước mặt Cố Tĩnh Đình rồi vươn tay bóp vai cho cô.
"Vâng, em mệt quá." May là cả đời chỉ kết hôn một lần, nếu không thì đúng là bị hành hạ đến chết mà.
Đường Diệc Sâm nở nụ cười, vươn tay xoay người cô lại rồi dồn lực trên tay mình lên người cô. Cố Tĩnh Đình híp mắt, hưởng thụ sự phục vụ của anh.
Tay nghề của anh không được thành thạo cho lắm nhưng cảm giác được phục vụ vẫn khiến cô cảm thấy rất thoải mái.
"Anh xoa chân cho em nữa." Từ lúc bắt đầu mang thai thì chân cô hay bị đau nếu phải đứng lâụ
"Ừ." Đường Diệc Sâm để Cố Tĩnh Đình ngồi cạnh rồi đặt hai chân cô lên đùi anh, sau đó hai tay bắt đầu xoa nắn.
Mấy ngày nay, nếu không bận bịu chuyện công việc, có thời gian rảnh rỗi thì anh hay đọc mấy cuốn sách dành cho phụ nữ mang thai. Thế nên anh cũng biết sau khi mang thai thì phụ nữ hay bị phù nề và chuột rút.
Mặc dù anh rất yêu, rất chiều và thương xót cô nhưng mấy chuyện như mang thai thì anh không thể làm thay cô được. Thế nên để cô không thấy khó chịu thì anh chỉ có cách chú ý, quan tâm đến cô nhiều hơn mà thôi.
Lòng bàn tay rắn chắc mang the0 vết chai mỏng nhẹ nhàng nắn bóp chân cho cô.
Cố Tĩnh Đình híp mắt lại một cách thoải mái, nửa người dựa vào ghế sô pha, dáng vẻ trông hưởng thụ vô cùng.
Máu đùa của Đường Diệc Sâm lại nổi lên, anh gia tăng lực trên tay thêm một chút "Phục vụ thế này có khiến em hài lòng không?"
"Có." Cố Tĩnh Đình gật đầu, mí mắt cũng không thèm nhướng lên "Đúng thế, anh giữ nguyên lực tay như vừa rồi là được."
"Anh cố gắng như vậy, có phải vợ nên thưởng cho anh không nhỉ?"
"Thưởng cho anh?" Cố Tĩnh Đình nghe vậy thì mở mắt ra, thấy vẻ chọc ghẹo tɾong mắt Đường Diệc Sâm thì gật đầụ
Cô nghiêng người hôn lên môi anh một cái rồi lại dựa người vào ghế sô pha.
"Thưởng cho anh một cái hôn môi."
"Vậy thôi à?"
"Thế anh muốn sao?" Cố Tĩnh Đình được anh xoa bóp cho thì cảm thấy bắp chân và thân thể mình thoải mái hơn rất nhiều "Được rồi, bổn cung thoải mái hơn nhiều rồi, nhà ngươi quỳ xuống đi."
Quỳ xuống?
Trên trán Đường Diệc Sâm hiện lên ba vạch đen.


⬅ Trước Tiếp ➡