Chương 1036
Xúc cảm dịu dàng, mềm mại tɾong tay nhắc nhở anh rằng không phải anh đang nằm mơ mà đây là sự thật. Anh thực sự cưới được cô rồi. Đây là người anh yêu, cũng là người yêu của anh và dường như cô sinh ra là để dành cho anh vậy.
Hành khúc đám cưới vẫn đang được chơi tiếp, tất cả mọi quá trình đều diễn ra vô cùng tự nhiên.
Đầu tiên người chủ trì buổi lễ đọc diễn văn chào mừng, cảm ơn mọi người đã dành thời gian ghé đến hôn lễ, sau đó là đến phần mà mọi người mong đợi nhất.
Giọng nói vang dội của người chủ trì buổi lễ truyền qua micro, vang vọng khắp các ngóc ngách của trang viên.
"Anh Đường Diệc Sâm, anh có bằng lòng lấy cô Cố Tĩnh Đình làm vợ, chăm sóc, bảo vệ cô ấy, dù cho nghèo khổ hay g͙iàu có, đau ốm hay khỏe ma͙nh, vẫn sẽ ở bên nhau, thương yêu nhau, sống chết không rời?"
"Tôi đồng ý."
"Cô Cố Tĩnh Đình, cô có bằng lòng gả cho anh Đường Diệc Sâm, chăm sóc, thương yêu anh ấy, dù cho nghèo khổ hay g͙iàu có, đau ốm hay khỏe ma͙nh vẫn sẽ ở bên nhau, thương yêu nhau, sống chết không rời?"
"Tôi đồng ý."
Michelle ngồi dưới khán đài, trên tay có một vết thương. Cô ấy nhìn Cố Tĩnh Đình đang đứng trên sân khấu, thực lòng cảm thấy hôm nay Cố Tĩnh Đình rất thuần khiết, rất xinh đẹp.
Giây phút người chủ trì buổi lễ cất lời, cô ấy gần như có thể đọc lại lời tuyên thệ không sai một li.
Lòng bàn tay cảm nhận được sự ấm áp, cô ấy quay mặt sang thì thấy Chiêm Thiệu ngồi bên cạnh đang nắm tay mình thật chặt.
"Anh đồng ý."
Chỉ mấy chữ đó thôi cũng đủ khiến Michelle nở nụ cười, bàn tay nhỏ bé không tự chủ được mà khẽ xoa xoa bụng.
Lúc đó Cố Tĩnh Đình chỉ nói đùa vậy thôi nhưng đúng là cô ấy mang thai thật.
Michelle thật sự rất vui, còn về phần Chiêm Thiệụ..
Những thù hận đó cũng đã biến mất the0 vết dao đó rồi.
Mọi người đều nhìn cặp đôi trước mặt bằng thái độ chúc phúc, ngoại trừ Cố Thừa Kỳ.
Anh ấy ngẩng đầu lên, tɾong mắt thoáng qua tình ý nồng nàn. Vân Hy, nếu em còn sống thì chúng ta cũng sẽ kết hôn đúng không? Hai tay anh ấy siết thật chặt, tưởng như cả đời này, nỗi đau tɾong lòng cũng không thể tiêu tan được.
Cố Thừa Diệu nhìn chị gái của mình, tɾong đầu cũng nghĩ đến Bạch Yên Nhiên. Đến khi nào cậu ấy mới có thể kết hôn với Yên Nhiên đây? Để cô ấy đường đường chính chính đứng bên cạnh mình.
"Nếu mọi người có mặt ở đây không còn phản đối gì nữa thì tôi xin tuyên bố, cô dâu và chú rể của chúng ta đã..."
"Tôi có ý kiến."
Một giọng nói yếu ớt đến mức không thể yếu hơn vang lên, dù yếu ớt nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Mọi người đều nhìn về phía phát ra giọng nói đó.
Hiên Viên Diệu mặc một bộ âu phục màu đen khiến khuôn mặt ông ta càng tăng thêm vẻ mê hoặc. Ông ta đứng ở ngoài cổng, nhìn cô dâu, chú rể đứng cách đó không xa.
Khóe môi ông ta khẽ nhếch lên, mang the0 vài phần nghiền ngẫm.
Dáng vẻ đó của ông ta chọc giận Đường Tử Nhụ Hôm nay là đám cưới của con trai rồi, chẳng lẽ người đàn ông này còn định giở trò gì nữa à? Đang ngồi trên hàng ghế khách mời mà đột nhiên bà ta chỉ muốn cho Hiên Viên Diệu một phát súng.
Đường Diệc Sâm cảm nhận được bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tay mình siết chặt lại, anh nắm ngược lại tay cô, không cho phép cô tránh thoát.