Chương 1040
Dù không còn trẻ nhưng nắm đấm của ông ấy cũng không yếu đi là bao. Nếu Hiên Viên Diệu thực sự gây chuyện thì chắc chắn ông ấy sẽ không khách sáo nữa.
"Vẫn đằm thắm với nhau như vậy, đúng là khiến người khác ghen tị mà." Hiên Viên Diệu không quan tâm đến lời uy hiếp của Cố Học Văn, ông ta vuốt cằm, dời ánh mắt về phía Cố Thừa Kỳ và Cố Thừa Lân đang ngồi ở hàng ghế thứ hai.
"Chắc đây là hai cậu con trai song sinh của ông đúng không? Đúng là tuấn tú lịch sự. Vừa hay tôi còn một đứa con gái chưa kết hôn, hay là chúng ta thân càng thêm thân nhỉ?"
"..." Trán Cố Học Văn khẽ giật giật, ông ấy siết chặt tay lại, cố gắng kiềm chế để bản thân không đấm Hiên Viên Diệu "Không cần, con cháu có phúc riêng của con cháụ"
Hiên Viên Diệu là một lão quái quỷ, thế nên chắc chắn con gái của ông ta cũng quái quỷ không kém. Mà ông ấy thì không có hứng thú kết thông gia với một đám quái quỷ.
"Ồ thật ư?" Hiên Viên Diệu nghe vậy thì đáp ngay, ánh mắt lại liếc về phía Cố Thừa Diệụ Trong mắt Cố Thừa Diệu hiện rõ vẻ căm thù dù không biết người đàn ông này là ai nhưng không thể để kẻ khác phá hoại đám cưới của chị gái như thế được. Nếu người đàn ông này có ý đồ xấu xa gì đó thì cậu ấy sẽ không nể nang mà đánh lệch mặt ông ta.
Hiên Viên Diệu nhìn ánh mắt đó của Cố Thừa Diệu thì bật cười. Mặc dù tên nhóc này không tiếp quản Kỳ Lân Đường nhưng trông cũng có vẻ tâm huyết, nhiệt tình đấy nhỉ?
Cuối cùng ông ta mới nhìn về phía Cố Học Vũ, từ lúc bước vào cổng là ông ta đã chú ý đến đối thủ cũ của mình rồi.
"Anh Cố, lâu rồi không gặp." Sáu chữ vô cùng nhàn nhạt cộng thêm cái nhếch môi khiến lời nói của ông ta mang the0 thâm ý khác.
"Khách sáo rồi." Trên mặt Cố Học Vũ không có biểu cảm gì cả, ánh mắt chống lại vẻ khıêu khích tɾong mắt Hiên Viên Diệu cũng bình tĩnh vô cùng.
"Ngồi đi." Đến tham dự hôn lễ thì cũng phải có dáng vẻ của một người tham dự.
Hiên Viên Diệu gật đầu, người phụ trách hội trường nhanh chóng đưa một cái ghế ra, Hiên Viên Diệu cũng không khách sáo mà ngồi thẳng xuống.
Cơ thể của Đường Tử Nhu vẫn căng cứng từ giây phút Hiên Viên Diệu xuấthiện.
Bây giờ thấy ông ta ngồi xuống thì cả người bà ta cũng không thả lỏng hơn là bao. Bà ta trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu, gần như muốn nhìn đến thủng người ông ta ra.
"Mẹ." Đường Diệc Sâm thấy sắc mặt của mẹ hơi khó coi thì nhẹ nhàng vỗ vào vai mẹ "Mẹ cũng ngồi xuống đi."
Đường Tử Nhu không hề nhúc nhích, Đường Diệc Sâm thấy vậy thì hạ giọng nói thêm một câu "Bây giờ có nhiều người thế này, ông ta không dám làm gì đâụ Mẹ ngồi xuống đi."
Đường Tử Nhu nhìn con trai mình, cũng biết ở đây có nhiều người nên Hiên Viên Diệu sẽ không gây chuyện nhằm làm tổn thương Đường Diệc Sâm được.
Bấy giờ bà ta mới ngồi xuống chỗ của mình nhưng ánh mắt thì vẫn lạnh lùng như cũ.
Mặc dù khách khứa vẫn nhỏ giọng xì xào nhưng đây là tiệc cưới của nhà họ Cố nên cũng không có ai dám mồm năm miệng mười mà hỏi xem Hiên Viên Diệu là ai.
Tại sao Đường Diệc Sâm không mời ông ta đến, câu này cũng chỉ có thể nuốt vào bụng.
Đường Diệc Sâm nhìn Hoài Niệm, ra hiệu cho cậu ta tiếp tục buổi lễ.