Chương 1042
Cố Học Vũ biết nhưng cũng không đâm chọt, có một số việc tɾong lòng mình hiểu rõ là được rồi.
"Cố Học Vũ." Đột nhiên Hiên Viên Diệu gọi tên ông, Cố Học Vũ quay sang, khẽ nhướng mày như thể đang hỏi "Có chuyện gì?"
Hiên Viên Diệu cười cười "Thành thật mà nói thì tôi vẫn muốn đánh một trận thật sự với anh."
"Tiếc là tôi không có hứng thú." Cố Học Vũ từ chối thẳng.
"Sợ thua à?" Hiên Viên Diệu cố tình khıêu khích.
Cố Học Vũ cười nhạt "Sợ anh thua."
"Ha ha." Hiên Viên Diệu bật cười rồi vỗ vai Cố Học Vũ "Thành thật mà nói nhé, nhiều năm trôi qua như vậy mà ngay cả Norkov, Joseph Bonanno mà tôi cũng không thèm để vào tɾong mắt, chỉ có anh mới khiến tôi tán thưởng như thế thôi."
"Nhưng tiếc là tôi không có hứng thú với đàn ông." Cố Học Vũ đâm chọt một cách nhẹ nhàng, ám chỉ Hiên Viên Diệu là gay.
Thế nhưng Hiên Viên Diệu không để bụng mà còn cười rạng rỡ hơn "Vậy mà chúng ta lại kết thành thông gia đấy, anh nói xem chuyện này có phải là ý trời hay không?"
Cố Học Vũ không đáp lời, nếu có thể thì cả trăm lần nghìn lần, ông cũng không muốn dính dáng gì đến Hiên Viên Diệụ
"Tôi đã giao Long Đường cho Diệc Sâm rồi, sau này thằng bé sẽ là chủ nhân của Long Đường." Nụ cười trên mặt Hiên Viên Diệu không hề thuyên giảm "Anh Cố, chắc chắn là anh không ngờ được đúng không?"
"Cũng đoán được từ sớm rồi." Giọng nói của Cố Học Vũ lạnh tanh như thể không thèm để ý "Từ lúc tôi biết thân phận của Đường Diệc Sâm thì cũng đã đoán được rồi."
Hiên Viên Diệu nhếch môi, trên mặt hiện rõ vẻ xấu xa "Nếu anh đã biết thì sao lại không ngăn cản?"
"Anh tưởng tôi là anh à?" Cố Học Vũ nói bằng giọng hờ hững.
Điều ông quan tâm là hạnh phúc của con gái. Con gái có được hạnh phúc hay không quan trọng hơn việc kết thân với Long Đường.
Hơn nữa, Đường Diệc Sâm cũng không giống Hiên Viên Diệụ Mặc dù anh cũng ham mê quyền thế, cũng muốn trở nên lớn ma͙nh nhưng anh vẫn là kẻ coi trọng tình cảm. Bối Nhi đi the0 anh sẽ được hạnh phúc, đây là điều mà ông có thể xác nhận được.
Hiên Viên Diệu ngẩn người nhưng cũng bật cười rất nhanh, ánh mắt ông ta quét một vòng quanh khách khứa có mặt tɾong tiệc cưới "Tôi còn tưởng anh sẽ mời Á Nam."
"Không cần." Thang Á Nam đang điều hành công ty trang sức mà Hiên Viên Diệu đã tặng và sống rất hạnh phúc bên Trịnh Thất.
Lúc đó Thang Á Nam cũng đã nói Kỳ Lân Đường sẽ không còn một người gọi là "cậu Thang", ý muốn đoạn tuyệt quan hệ, vậy nên ông cũng không lôi thôi rầy rà mà đi làm phiền người ta.
"Tôi cũng hơi nhớ cậu ta." Hiên Viên Diệu vuốt cằm rồi quay sang nhìn Cố Học Vũ "Hay là chọn một ngày rồi đi xem xem cậu ta ra sao rồi?"
Đầu lông mày của Cố Học Vũ hơi nhíu lại nhưng ông không nói gì.
Đi thăm Thang Á Nam? Thực ra ông cũng muốn đi nhưng tuyệt đối sẽ không đi cùng Hiên Viên Diệụ
"Học Vũ." Kiều Tâm Uyển đụng vào cánh tay ông, trên sân khấu, cô dâu và chú rể đã kết thúc buổi lễ, bây giờ là lúc phụ huynh lên đọc diễn văn.
Kiều Tâm Uyển vừa nói vừa trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu, tɾong lòng thì tràn ngập sự đề phòng. Vốn dĩ bà không thích người đàn ông tuổi đã cao mà còn hay làm xằng làm bậy này.