Chương 1057
Nhưng anh ta không thích kiểu này lắm. Anh ta bình thường cũng chẳng quan tâm tiền bạc bao nhiêu mà chỉ quan tâm mức độ nguy hiểm và người cần giết là ai.
Cảm thấy hứng thú thì không cần tiền cũng làm, nhưng nếu không có hứng thú thì nhiều tiền cũng không lay động được anh ta.
Nhìn mấy sự uỷ thác gần đây, anh ta cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo.
Hiên Viên Long chẳng thèm nhìn nữa, bèn đi vào ßếp và bắt đầu giải quyết bữa tối cho bản thân.
Tay nghề nấu nướng của anh ta không tồi, chỉ là hơi lười biếng mà thôi.
Ở Long Đường, Phượng Tây biết khẩu vị của anh ta nên cô ấy sẽ chuẩn bị đồ ăn cho anh ta. Có điều, bây giờ anh ta đang ở ngoài nên cũng chẳng cầu kỳ như vậy.
Thực ra, đây chính là căn phòng lần trước Cố Tĩnh Đình bị giam giữ.
Hiên Viên Long nhớ rằng Cố Tĩnh Đình cũng đã từng nấu ăn cho anh ta tɾong mấy ngày ở đây.
Hiên Viên Long ăn xong bữa tối liền đi ngủ, tạm thời gác chuyện của Mê Điệt Hương sang một bên. Đợi Hiên Viên Long nhớ đến cô ta thì đã là khi anh ta ăn xong bữa sáng ngày hôm sau rồi.
Nhìn chỗ đồ ăn sáng còn thừa, Hiên Viên Long “tốt bụng” bưng lên lầụ Nhưng khi bước vào phòng, anh ta lại phát hiện Mê Điệt Hương nằm trên giường có vẻ không đúng lắm.
Hiên Viên Long vừa bước vào cửa liền nhìn thấy Mê Điệt Hương nằm bất động trên giường.
Cơ thể cô ta vẫn giữ nguyên tư thế lúc anh ta rời đi ngày hôm qua nhưng hai mắt nhắm chặt lại.
Có điều gì đó không đúng. Mặt cô ta, hình như rất đỏ.
Hiên Viên Long bước lên phía trước, đưa tay ra trước mũi Mê Điệt Hương để kiểm tra xem cô ta còn sống không. May quá, vẫn còn thở.
Ừm, đâu có dễ chết vậy chứ? Dù sao cô ta cũng là sát thủ hàng đầu, nếu cứ như vậy chết đi chẳng phải quá đáng tiếc sao?
Quả cầu thép vẫn bị nhét tɾong miệng nhưng cô ta lại chẳng có phản ứng gì.
Hiên Viên Long khẽ nhe0 mắt lại, cảm giác có gì đó không ổn. Anh ta liền liêc nhìn Mê Điệt Hương một lượt.
Ánh mắt anh ta lướt qua vết thương trên ngực cô ta, nhưng chỉ là một vết dao rạch thôi mà, không đến nỗi yếu đuối như vậy chứ?
Vết thương đã ngừng chảy máu rồi. Nhưng vệt máu ngày hôm qua còn lưu lại chảy xuống khiến bộ đồ đen của cô ta bị ướt không ít.
Có điều, vì cô ta mặc đồ đen nên nhìn thoáng qua sẽ không nhận ra điều đó.
Miệng vết thương đã liền lại, tạo thành một vệt máu đỏ sẫm, nhìn thấy mà giật mình.
Trên một thân thể trẻ tuổi, vừa mang những vết thương ghê người, vừa mang một chút quyến rũ, quả là một cảnh tượng dị thường.
Ánh mắt Hiên Viên Long hơi loé lên, con ngươi hẹp dài từ từ híp lại, bàn tay vô thức xoa nhẹ lên chỗ vết thương đã đóng vảy.
Lúc này anh ta mới phát hiện ra người Mê Điệt Hương hơi nóng.
Không phải chứ? Mới như vậy mà đã bị bệnh rồi sao?
Anh ta đưa tay lên sờ trán Mê Điệt Hương. Nhiệt độ ở trán cô ta càng nóng hơn.
Hiên Viên Long nhìn một lượt xung quanh liền phát hiện cửa sổ đã bị mở ra.
Ồ, hôm qua anh ta đã quên đóng cửa sao? Chẳng trách.
Bây giờ mặc dù đang là mùa hè nhưng xung quanh đây đều có hồ nên nhiệt độ ban đêm sẽ thấp hơn ban ngày rất nhiềụ
Bị gió hồ ở đây thổi cho một đêm, đến đàn ông còn không chịu được huống chi là một cô gái như Mê Điệt Hương.