Chương 1059
Cô ta cũng chẳng nhìn mấy thứ khác, trực tiếp lấy một ít nước tɾong bồn rửa mặt lên uống. Nhìn bộ dạng nhếch nhác, thảm hại của mình, cô ta liền xé toạc quần áo ra rồi đi tắm.
Dòng nước ấm nóng chảy vào vết thương khiến cô ta cảm thấy đau nhói, đầu óc choáng váng, cơ thể nặng̝ nề.
Có điều, một chút khó chịu đó đối với cô ta mà nói, cũng chẳng là gì cả.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Mê Điệt Hương liền lấy khăn tắm quấn vào người.
Bộ đồ đen đó thật sự không thể mặc nữa, vì thế cô ta liền đi đến tủ quần áo tìm, nào ngờ lại tìm thấy một vài bộ đồ nữ ở đây.
Mấy bộ đồ đó trông có vẻ đã bị người ta mặc rồi đây đều là quần áo Cố Tĩnh Đình để lại lúc cô ở đây .
Đồ cặn bã
Trong mắt Mê Điệt Hương liền cảm thấy tên Long Thiếu này là một kẻ trăng hoa, lăng nhăng, thích lừa dối tình cảm phụ nữ.
Nhìn phong cách của bộ trang phục này có vẻ không giống quần áo của thiếu nữ lắm có chút giống phong cách của phụ nữ trưởng thành hơn. Xem ra, Hiên Viên Long cũng không thích yêu đương với mấy em gái trẻ tuổi.
Mê Điệt Hương chọn một bộ đồ trông không trưởng thành mấy rồi mặc vào. Có điều, bộ đồ này có vẻ hơi to so với thân hình của cô ta.
Thân hình Cố Tĩnh Đình rất đẹp, dáng người cao gầy nên tất cả quần áo của cô đều là size M.
Còn thân hình Mê Điệt Hương hơi nhỏ bé, quần áo mặc đều là size S, nhưng bây giờ cô ta cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Lúc đi tắm, Mê Điệt Hương phát hiện bản thân chẳng có bất kì dụng͟͟ cụ gì để liên hệ với bên ngoài.
Thật ra cũng chẳng có gì khó hiểu Hiên Viên Long sao có thể để cô ta có cơ hội liên lạc với bên ngoài chứ?
Mê Điệt Hương nhìn quanh căn phòng một lượt cũng chẳng tìm thấy bất kỳ thứ gì.
Cô ta bỏ cuộc, sau đó liền áp sát tai vào cánh cửa để nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài, nhưng lại phát hiện bên ngoài cũng chẳng có ai canh gác.
Rất tốt. Cô ta đi đến bên cửa sổ, mở to cửa sổ ra rồi nhìn quang cảnh bên ngoài.
Tầng hai sao? Đơn giản Mê Điệt Hương nhảy xuống dưới một cách nhanh gọn, có điều, lúc ngã xuống cô ta cảm thấy hơi chóng mặt.
Cô ta không biết bản thân đã hôn mê ba ngày, lại cũng chẳng ăn gì, tất nhiên chân tay sẽ rã rời, thiếu sức sống.
Mê Điệt Hương đứng dậy, nhìn xung quanh, phát hiện không có ai.
Tốt Rất tốt Cô ta thở phào một hơi rồi cắm đầu chạy nhanh đến phía vườn hoa.
Bước chân cô ta rất nhẹ, cố gắng chạy nhẹ hết sức để không kinh động người khác.
Thực ra, cô ta cũng không biết bản thân đang ở đâu? Cô ta đang ở Trung Quốc hay là ở trụ sở chính của Long Đường? Hay là đang ở một nơi khác? Dù cho có như thế nào cô ta cũng phải nghĩ cách rời khỏi đây.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô ta liền phát hiện bản thân đã suy nghĩ nhiều rồi bởi tɾong vườn hoa này chẳng có lấy một bóng người. Mê Điệt Hương nhanh chóng chạy đến chỗ cổng vườn liền nhìn thấy một biển nước mênh mông, rộng lớn. Cô ta nhất thời ngây người ra.
Ban nãy, cô ta nóng vội muốn bỏ chạy mới vô tình rơi xuống vườn hoa này.
Cô ta đã nghĩ qua vô vàn khả năng có thể xảy ra nhưng lại không ngờ bản thân lại rơi vào tình huống này.
Bốn bề xung quanh đều là hồ nước rộng lớn, không nhìn thấy bờ.
Đây, đây là đâu chứ?