Người Tình Bí Ấn
Chương 1064
⬅ Trước Tiếp ➡

Cả người Hiên Viên Long nhất thời cứng đờ lại, h0àn toàn bất động.
Anh ta cũng từng có phụ nữ bên cạnh. Dựa vào ngoại hình và địa vị của anh ta cũng có không ít phụ nữ muốn tiếp cận và cũng từng có vài người phụ nữ ở bên anh ta.
Nhưng mà, anh ta là người ưa sạch sẽ. Từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ để mấy người phụ nữ đó động vào người mình.
Đối với anh ta mà nói, phụ nữ chỉ là công cụ để phát tiết mà thôi.
Mê Điệt Hương là người đầu tiên ở gần anh ta như vậy. Hơn nữa người phụ nữ này lại còn dám dán sát mặt mình vào lồng ngực anh ta như vậy.
Không, cô ta trông có vẻ vẫn còn nhỏ, thậm chí chưa thể gọi là phụ nữ được, chỉ có thể gọi là thiếu nữ mà thôi.
Tay và chân cô ta đều bám chặt vào người Hiên Viên Long, không để anh ta rời đi.
Dường như cô ta đã cảm nhận được nguồn ấm, lại còn tưởng Hiên Viên Long là mẹ mình nên cuối cùng cô ta cũng an tâm hơn chút.
Nhưng một tay Hiên Viên Long vẫn bị cô ta nắm chặt, anh ta không kéo ra được nên cũng chẳng kéo nữa. Anh ta đặt đïện thoại lên đầu giường, nhắm mắt định ngủ.
Khuôn mặt Mê Điệt Hương trông có vẻ thả lỏng hơn nhưng cơ thể vẫn rất khó chịu, miệng thì không ngừng nói nhảm “Mẹ ơi.”
Cô ta đã mong chờ rất lâu, rất lâu, cuối cùng cũng có thể ở bên mẹ rồi.
Người phụ nữ này, cô ta thực sự coi Hiên Viên Long thành mẹ cô ta sao?
Hiên Viên Long nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang dính sát vào ngực mình, anh ta muốn đẩy cô ta ra nhưng khi tay anh ta chạm vào mặt cô ta liền ngừng lại.
Làn da của cô ta rất đẹp.
Làn da của thiếu nữ đúng là rất mịn màng và mềm mại. Mặc dù cô ta bị sốt nên da hơi nóng, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến cảm nhận trên tay.
Ở khoảng cách gần như vậy, anh ta có thể nhìn rõ khuôn mặt của Mê Điệt Hương, thậm chí có thể thấy được cả lỗ chân lông rất nhỏ trên mặt cô ta.
Cảm giác khi bàn tay chạm vào làn da ấy vô cùng thích thú.
Hiên Viên Long hơi nhe0 mắt lại, không kìm được mà đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve má cô ta.
Cảm giác rất mềm mại Không ngờ người phụ nữ này cũng có làn da không tồi.
Nhưng Hiên Viên Long bỗng tỉnh táo lại, anh ta sửng sốt, nhanh chóng rút tay mình về.
Anh ta đang làm gì vậy chứ?
Hiên Viên Long chẳng bèn suy nghĩ liền muốn đẩy cô ta ra, nhưng đẩy thế nào cũng không được.
Người bị bệnh lại khỏe như thế này sao?
Sau khi đẩy Mê Điệt Hương mãi không được, Hiên Viên Long dứt khoát không đẩy nữa, nhắm mắt, nằm xuống ngủ.
Mê Điệt Hương bởi vì phát sốt nên mơ mơ hồ hồ nhưng cả đêm cô ta vẫn không ngừng tìm kiếm hơi ấm trên người Hiên Viên Long. Cuối cùng, chân tay cô ta đều ở trên người Hiên Viên Long mà còn giữ nguyên tư thế này ngủ đến sáng.
Bên ngoài trời vẫn đang mưa. Mưa rơi xuống tấm kính trên cửa sổ tạo thành âm thanh tí tách. Tiếng mưa không to nhưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy ồn ào.
Hiên Viên Long tỉnh giấc. Thân là một sát thủ nên đồng hồ sinh học mỗi ngày của anh ta đều vô cùng chuẩn xác.
Vừa tỉnh dậy anh ta đã cảm thấy bên cạnh có thứ gì động đậy bất thường.
Anh ta vô thức đưa tay xuống tìm khẩu súng bên cạnh người nhưng lại cố tình sờ thấy một thứ mềm mại không thuộc phải của anh ta.


⬅ Trước Tiếp ➡