Chương 1069
Lúc Đường Diệc Sâm đề cử yêu cầu bản thân thì cũng từng tưởng tượng ra cảnh Cố Tĩnh Đình mặc bộ váy cưới này sẽ trông như thế nào.
Nhưng đến khi thật sự nhìn thấy trước mắt thì vẫn ngây ngẩn vì vẻ đẹp hút hồn ấy hồi lâụ
Quá đẹp.
Phần ngực của chiếc váy cưới này được thiết kế rất đặc biệt.
Lụa mỏng xếp tầng thành từng đóa hoa hồng nở rộ, một đóa lại một đóa xếp cạnh bên nhau, tầng tầng lớp lớp được xử lý hoa văn bồng bềnh, nhưng lại không hề lộ béo chút nào.
Hơn nữa còn có thể che được chiếc bụng nhỏ đã hơi nhô lên của cô.
Nhìn qua tuyệt đối sẽ không ai nhận ra được cô lại là phụ nữ có thai. Trái lại còn làm nổi bật lên vẻ cao quý, ưu nhã, xinh đẹp không lời nào tả xiết.
"Rất đẹp." Trong mắt Đường Diệc Sâm tràn đầy sự tán thưởng "Cố Tĩnh Đình, em chắc chắn là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời."
Mà cô dâu xinh đẹp như thế lại chính là của anh.
"Còn phải nói." Cố Tĩnh Đình tự tin nhướn mày, Đường Diệc Sâm thấy vậy bật cười.
Anh yêu nhất còn không phải là một Cố Tĩnh Đình kiêu ngạo này sao?
Nhìn đuôi váy thật dài quét đất Đường Diệc Sâm phất tay ra hiệu cho nhân viên ra ngoài hết.
Trong phòng VIP chỉ còn lại hai người họ. Anh ngồi xổm xuống, tự mình giúp cô kéo phẳng đuôi váy thật dài.
Sau đó anh đứng trước mặt cô, vòng tay kéo cô vào tɾong lòng, cúi đầu mà hôn lên đôi môi của cô.
"A..." Cố Tĩnh Đình chỉ ngơ ngác một chút rồi rất nhanh kịp thời phản ứng lại. Tặng cho anh một cái liếc mắt hờn dỗi xong thì lại chủ động vươn tay lên vòng qua cổ anh mà ôm.
Môi lưỡi giao hòa, dục hỏa triền miên.
Cố Tĩnh Đình mị nhãn như tơ, cần cổ ngó sen ngửa ra sau tạo thành một độ cong quyến rũ lại khiến anh có thể càng hôn sâu thêm.
Sự nhiệt tình đáp lại của cô chung quy vẫn làm cho anh có chút vui mừng ngoài ý muốn. Người vui, trên mặt nhìn đâu cũng thấy ấm áp.
Cánh tay đặt trên lưng cô có xu hướng trượt dần xuống dưới "Chỉ muốn làm em luôn tại đây."
Nhất định cảm giác sẽ rất mới mẻ.
"Không được làm hỏng váy cưới." Cách ngày cử hành hôn lễ còn có mấy ngày, nếu làm hỏng thật thì không thể làm lại được đâụ
"Được." Đường Diệc Sâm gật đầu đồng ý, nhưng mà "Đợi đến hôm đó anh muốn em mặc nó "lên giường"."
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình giật giật liên hồi, trên mặt cũng vì lúng túng mà đỏ bừng "Đường Diệc Sâm, anh là đồ xấu xa."
"Xem ra hôm qua còn chưa dạy dỗ em tới nơi tới chốn rồi." Đường Diệc Sâm cắn một cái không nhẹ không nặng̝ lên môi cô "Gọi anh là gì nào?"
"..." Trầm mặc, Cố Tĩnh Đình nhất định không cho anh toại nguyện đấy. Cô không muốn mà Đường Diệc Sâm thì cũng không định dễ dàng buông tha.
"Gọi maụ" Bàn tay đã trượt xuống mông cô, đẩy cả người cô áp sát vào người anh "Em còn không gọi anh sẽ thịt em luôn tại đây nhé "
"Anh..."
"Em biết anh nói được làm được mà nhỉ?"
Trong mắt Đường Diệc Sâm có một tia sáng âm u, uy hiếp rõ ràng.
Cố Tĩnh Đình cô căn bản là không sợ anh làm gì đâu, chẳng qua là chiều lòng cho ai đó vui mà gọi thôi "Ông xã."
"Gọi lại lần nữa."
"Ông xã." Cố Tĩnh Đình liếc anh một cái nhưng vẫn nghe lời mà gọi lại.
Đường Diệc Sâm được thỏa mãn lại cúi đầu tặng cho cô một nụ hôn sâụ