Chương 1094
Nếu những thứ được mang ra trao đổi lọt vào mắt Xám thì họ sẽ tiếp nhận nhiệm vụ này. Ngược lại thì không.
Người bước ra từ tổ chức Xám đều là những cao thủ đứng đầụ
Mà Mê Điệt Hương chính là một tɾong số đó.
Nếu không phải lúc trước đã từng giao thủ thì dù thế nào anh cũng thể tưởng tượng được một cô gái có vẻ ngoài thanh tú với dáng người mảnh khảnh như vậy lại là một sát thủ.
"Năm năm tuổi, tôi đã bị người ta bắt cóc khi đi mua sắm với mẹ. Bọn xã hội đen tống tiền đòi năm nghìn vạn. Lúc đó điều kiện của gia đình tôi rất bình thường, lấy đâu ra một số tiền lớn như vậy? Sau đó, mấy tên xã hội đen thấy không có tiền nên định giết con tin."
Không phải ba mẹ không muốn chuộc lại cô mà là không có tiền. Kéo dài thời gian được hai ngày thì bọn chúng mất kiên nhẫn.
"Lúc đó tôi còn rất nhỏ, cầu xin tha thứ cũng vô dụng͟͟, ngược lại còn bị chúng bóp cổ, sau đó thì ngất đi."
Thật ra lúc đó cô không chết, chỉ là bị bóp cổ đến ngất đi thôi.
Sau khi ngất xỉu, hơi thở không được thông suốt.
Nhưng bọn xã hội đen không biết, cứ nghĩ cô chết rồi nên vứt cô ra biển.
Có lẽ là cô mạng lớn, chưa đến lúc phải chết, vừa hay gặp được một thành viên của tổ chức Xám, cũng chính là thầy của cô đang ra ngoài làm nhiệm vụ.
Thầy đưa cô về tổ chức, hỏi cô muốn chết hay muốn sống.
Tất nhiên cô sẽ nói là muốn sống, nhưng lại không biết cái gọi là muốn sống là sống như thế này.
Có rất nhiều đứa bé là trẻ mồ côi hoặc em bé bị người ta vứt bỏ được nuôi dưỡng chung với nhaụ
Mỗi ngày đám trẻ đều có thể nhận được đồ ăn.
Nhưng chỗ đồ ăn được mang đến chỉ đủ cho một nửa số trẻ ở đó.
Nói cách khác, nếu năm mươi đứa trẻ bị nhốt thì sẽ chỉ có đồ ăn cho hai mươi lăm người.
Nếu muốn ăn thì chỉ có thể đi cướp.
Mấy ngày đầu ở đây Mê Điệt Hương đều bị đói bụng, cho đến ngày thứ ba thì cô không chịu được nữa.
Thân thể gầy gò của cô cũng bắt đầu gia nhập vào đội ngũ cướp đồ ăn.
Lần đầu tiên cô cướp được mẩu bánh mì, trên người chi chít vết thương, nhưng cô không quan tâm, cô phải tiếp tục sống sót, phải ăn no.
Những ngày sau đó, dần dần cô có thể cướp được nhiều đồ ăn hơn.
Những đứa trẻ không cướp được đồ ăn sẽ từ từ biến mất từng người một, cô không biết chúng đi đâu và cũng không thèm quan tâm.
Làm thế nào mới có thể tiếp tục sống sót là vấn đề mà mỗi một đứa bé ở đây phải đối mặt mỗi ngày.
Trong số năm mươi đứa bé, cuối cùng cũng chỉ còn lại năm người.
Sau đó năm đứa bé này không cần cướp đồ ăn nữa, ngày nào cũng có đủ đồ ăn phân phát cho chúng.
Nhưng cũng chính vào lúc này thì chúng bắt đầu phải tiếp nhận một loạt các thể loại huấn luyện.
Chiến đâύ, bắn súng... phương diện này cũng giống những huấn luyện mà Hiên Viên Long phải tiếp nhận.
Mỗi ngày, mỗi ngày, trên cơ thể của cô đều chi chít vết thương.
Nhưng thầy sẽ cho cô bôi thuốc. Hiệu quả rất tốt, sau khi bôi những thứ thuốc đó lên người thì da dẻ sẽ không còn một vết sẹo nào.
Sau đó cô mới biết được, đối với một nữ sát thủ mà nói, thân thể cũng là vốn liếng trời cho.
Chắc chắn sau này sẽ có lúc dùng tới.