Chương 1132
Quan Mộng Mộng sủng sốt tɾong chốc lát, không kịp cản lại, trên người cô đã bắt đầu bị anh làm cho nóng lên rồi.
Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn, đều khiến cô đắm chìm.
Cơ thể giống như không còn là của riêng cô nữa, bắt đầu uốn éo the0 từng động tác của anh.
Anh trải quần áo lên trên mặt sàn, sau đó xoay người đè cô xuống, nâng chân cô lên rồi mau chóng tiến vào nơi sâu nhất của cô.
"A..." Cô kêu lên.
Anh ma͙nh mẽ tiến vào, h0àn toàn lấp đầy cô.
Những thiếu sót tɾong cuộc sống mười tám năm qua dường như phút chốc được anh lấp đầy.
Dù anh không nói ra ba từ đó, nhưng cô cảm nhận được.
Trong trái tim anh, anh cũng có chỗ cho riêng mình.
Hiên Viên Long tiếp tục vận động thân mình, hết lần này đến lần khác, cơ thể trẻ trung, tràn đầy mị lực.
Anh ôm cô ấy vào vòng tay của mình, để cô tựa vào ngực anh một lần nữa.
Tận đến khi cô không chịu được sự tiến công liên tục của anh, nỉ non kêu rên
Anh nghiêng người cắn nhẹ vào vành tai của cô.
"Anh nghĩ là, anh cũng vậy."
Nếu những cảm xúc đó là thứ tình yêu mà cô nói, thì, có lẽ, có lẽ, anh cũng yêu cô.
Cũng? Cũng là có ý gì?
Quan Mộng Mộng đang đắm chìm tɾong du͙c vọng, nhất thời không kịp phản ứng.
“Viên Long?” cô muốn hỏi rõ ràng nhưng Hiên Viên Long không chịu nói lại.
Chỗ vành tai đó hiện lên vệt đỏ ửng khả nghi.
Lật người Quan Mộng Mộng lại, đổi một tư thế khác để gia tăng khoáı cảm.
Động tác ma͙nh mẽ liên tục khiến Quan Mộng Mộng không thể chuyên tâm hỏi vấn đề này nữa.
Sâu tɾong cơ thể cô chỉ còn một cảm giác duy nhất, đó là khoáı cảm từng đợt từng đợt chồng chất không ngừng.
Hôm đó có thuộc hạ của Long Đường muốn sử dụng͟͟ phòng huấn luyện, nhưng họ còn chưa vào được gần đã bị đuổi đi.
Mà cấp dưới của Hiên Viên Long đứng canh gác cách phòng huấn luyện không xa, nghe những âm thanh mập mờ bên tɾong, không khỏi thở dài một hơi.
Thể lực của sếp tốt thật đấy.
... ... ... ... …
Trong phòng làm việc, Quan Mộng Mộng ngồi trên đùi Hiên Viên Long, nhìn anh đang tập trung đọc tài liệụ
“Viên Long?” Kể từ ngày đó, Quan Mộng Mộng luôn muốn hỏi rõ ràng, câu nói đó của anh có giống như là cô nghĩ hay không.
"Hôm đó anh nói anh cũng vậy, ý anh là cái gì cũng vậy?"
“Cái gì là cái gì?” Hiên Viên Long nghe đến câu đó lập tức giả ngu ngơ. Ngày đó là nhất thời hưng phấn, hiện tại đã trôi qua rồi, cảm thấy cứ nói yêu đi yêu lại thực sự buồn nôn chết đi được, nên nhất định không chịu mở miệng nói lại.
“Là anh cũng yêu em à?” Quan Mộng Mộng nóng nảy, nhất định cô phải có được câu trả lời.
"..." Khuôn mặt của Hiên Viên Long lại đỏ bừng, nhìn vào làn da màu lúa mì của anh có thể lờ mờ nhìn thấy sự xấu hổ bên tɾong anh.
Hai tay nắm chặt, anh giả bộ mất kiên nhẫn, "Em làm sao vậy, cái gì yêu hay không yêu? Nếu như em ăn no rửng mỡ không có việc gì làm thì cùng anh đọc tài liệu đi."
“Em không đọc.” Quan Mộng Mộng không những không đọc, còn lấy tài liệu tɾong tay anh để xuống, cố chấp quay mặt anh về phía mình, rất kiên trì hỏi một câu trả lời.
"Hiên Viên Long, anh rốt cuộc có yêu em hay không?"
“Em, đệch, em không thấy phiền sao?” Hiên Viên Long lúng túng, vươn tay đẩy Quan Mộng Mộng ra, cả hai tay đúng lúc dán lên ngực cô.