Chương 1134
"À. Anh đã tìm được trường cho em rồi." Hiên Viên Long đặt tập tài liệu về trường học xuống trước mặt Quan Mộng Mộng, "Nào, em chọn một cái đi, rồi đi học."
"..." Quan Mộng Mộng nghĩ Hiên Viên Long chỉ nói cho có thôi, nhưng không ngờ anh ấy thực sự nói là làm.
“Em đừng có khóc.” Hiên Viên Long nhìn thấy vẻ mặt xúc động của cô, anh chỉ cảm thấy sởn da gà muốn đứng lên, “Nếu em rất muốn cảm ơn anh. Vậy chờ đến buổi tối rồi báo đáp anh cho tốt là được”
Nét cảm động trên mặt của Quan Mộng Mộng ngay lập tức biến mất.
Báo đáp anh cho tốt? Anh còn có mặt mũi mà dám nói cái này.
Không biết là ai giống con ngựa đực đâu, có cơ hội là tóm lấy cô XXOO. Hiện tại từ trên xuống dưới Long Đường đều lan truyền, Long Thiếu tinh lực dồi dào, khác hẳn người thường.
Bất kể thời gian và địa điểm, ở mọi ngóc ngách của Long Đường....
Ngay cả khi Hiên Viên Phượng Tây nhìn thấy cô, cũng nhìn bằng ánh mắt hết sức mập mờ, "Mộng Mộng, em đúng thật là ...sung sức."
Cô gần như muốn lật bàn lên, được không? Sung sức em gái nhà cô ấy.
Quan Mộng Mộng vừa nghĩ đến những ánh mắt mập mờ kia, cô liền cảm thấy xấu hổ chết đi được.
Những ánh mắt đó nhìn cô như đều đang nói với cô. Quan Mộng Mộng, xin chào, sung sức quá đi.
Cô đã nói với Hiên Viên Long rất nhiều lần rồi, bảo anh kiềm chế một chút, kiềm chế một chút.
Nhưng anh ấy còn mặt dày, không biết xấu hổ mà tự hào.
"Đó là bởi vì họ ghen tị với anh. Họ không phục, thì tự đi tìm một người về làm như anh đi. Nếu họ mà có học mấy cái đó từ anh, anh cũng không ngại."
"..." Quan Mộng Mộng khóc ròng, sự vô liêm sỉ của Hiên Viên Long không cùng đẳng cấp với người thường.
... ... ...
Một ngày đẹp trời, Quan Mộng Mộng lại cố chấp yêu cầu anh nói rõ đáp án ngày hôm đó, nhưng Hiên Viên Long dường như đoán trước được những gì cô sắp nói nên ngay lập tức cắt ngang phủ đầụ
Đặt một đống tài liệu trước mặt cô, anh đã cho mấy cấp dưới đi tìm một vài trường đại học thích hợp cho Quan Mộng Mộng.
"Anh nghĩ trường này khá tốt. Nó cũng gần với Long Đường. Sinh viên Khoa nhạc của trường đều là những người xuấtchúng, rất nhiều ca sĩ đều là từ trường này bước ra."
“Ừ.” Quan Mộng Mộng gật đầu, cầm tập tài liệu lên và nghiêm túc xem xét.
Ngôi trường này thực sự rất tốt.
“Nếu muốn làm thủ tục nhập học thì chỉ cần nói trước một tiếng là được.” Long Hiên Viên vừa nói, tay anh vừa nhẩn nha bắt đầu cởi quần áo của Quan Mộng Mộng.
“Ừ.” Quan Mộng Mộng nhìn vào tập tài liệu, “Ôi anh xem này, tɾong trường này có một cái hồ, đẹp quá.”
“Rất đẹp.” Nhìn đôi thỏ nhỏ càng ngày càng ưỡn lên hiên ngang, Hiên Viên Long cảm thấy thật sự rất đẹp.
Nhất là gần đây hình như càng nắn càng lớn, chậc, anh phải tiếp tục chăm chỉ hơn nữa.
"Còn có một khu rừng lá phong, thật là đẹp."
“Công nhận.” Bụng dưới bằng phẳng, cơ bụng rắn chắc luyện võ quanh năm quả thực rất đẹp.
"Trường này còn có một tòa sau núi, trên đó có một suối nước chảy vào cái hồ nhỏ kia. Khung cảnh tuyệt đẹp."
"Chà. Có thung lũng, có suối nước ..." Hiên Viên Viên vừa nói vừa di chuyển các ngón tay của anh quần tới quần lui giữa các thung lũng của cô.
Lúc nữa sẽ có nước, chỉ là không chảy vào hồ.