Chương 1137
Chỉ sau một vài động tác, quần áo của cô đã bị bung ra.
“HIÊN VIÊN LONG.” Quan Mộng Mộng gần như hét lên, “Nếu anh không nói, từ nay về sau em sẽ không cho anh chạm vào em nữa.”
“Cho dù anh không nói, anh sẽ vẫn động vào em.” Hiên Viên Long không chịu thỏa hiệp, hai ba lần mới lột được đồ của cô ra, sau đó bắt đầu cởi quần áo của chính mình.
"Em biết mà, em biết anh vốn không yêu em chút nào mà. Sớm biết thế này, em đã đi tìm anh Paul ..."
“Em muốn tìm nam nhân khác, trừ phi bước qua xác anh.” Sau vài lần Hiên Viên Long khuấy đảo, cảm thấy cô đã chuẩn bị xong, không cần tốn thời gian nữa, trực tiếp tiến vào.
"Anh không yêu em."
“Mẹ nó, ai không yêu em?” Đã hơn một năm rồi, hỏi tới hỏi lui không phiền?
"Không yêu em thì anh động vào em làm gì?"
"Anh sẽ hôn em? Ôm em? Đè em thế này à?"
"Long, Viên Long..." Quan Mộng Mộng bị anh sổ cho một tràng, suýt nữa bị bay ra ngoài, "Anh nói lại đi."
"Quan Mộng Mộng, em nghe cho kỹ đây, con mẹ nó, ông đây yêu em."
Hiên Viên Long không nói thêm nữa, tập trung vào cơ thể của cô.
Ngay khi Quan Mộng Mộng ngẩng đầu lên, anh đã nhìn thấy đôi tai đỏ bừng của Hiên Viên Long, còn cả ánh mắt anh cố ý lảng đi chỗ khác.
Trong lòng mềm nhũn, cuối cùng cô cũng bật cười, ôm cậu nhóc to xác đang xấu hổ vào tɾong vòng tay của mình, ghé sát tai anh, "Hiên Viên Long, em cũng yêu anh, rất yêu anh."
"Những người con trai khác làm gì có chỗ tɾong tim em. Em chỉ yêu một mình anh thôi."
Giọng cô ấy rất nhẹ và rất êm tai.
Trái tim Hiên Viên Long bắt đầu nhảy lên, để cô ấy đi học thanh nhạc thật sự rất chuẩn, giọng nói nhỏ nhẹ này càng ngày càng dễ nghe.
Động tác càng thêm ma͙nh bạo, anh mút lấy vành tai cô, "Nói thêm một lần nữa."
"Ưm…" Quan Mộng Mộng rên lên, "Em yêu anh."
Quả nhiên nghe rất hay, ngay cả tiếng nỉ non trên giường cũng rất hay.
Hiên Viên Long thỏa mãn, được rồi. Tạm thời tha cho cô, nhưng Paul...
Để anh nghĩ xem nào, ngày mai sẽ an bài một người ở lại bên người bên cạnh Quan Mộng Mộng, tɾong vòng năm mét, không, phải mười mét, không được phép có bất kỳ động vật giống đực nào lại gần.
Cứ quyết định như vậy đi.
Quyết định này của anh khiến Quan Mộng Mộng phản đối kịch liệt
Nhưng. Cái loại phản kháng nhỏ nhoi này đã sớm bị dập tắt.
Những tháng này sau này vẫn bọn họ vẫn cãi vã chí chóe nhỏ to, đắm chìm tɾong mật ngọt, từ từ trôi qua
... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...
Đến khi Quan Mộng Mộng học năm cuối, cô đã ký hợp đồng với công ty quản lý thần tượng của Long Đường.
Một năm sau khi gia nhập công ty, cô tốt nghiệp, và phát hành album đầu tiên của cuộc đời mình.
Tên của album là mở ra cánh cửa hạnh phúc.
Bài hát được phát hành cùng lúc cả bản tiếng Trung và tiếng Anh.
Lời bài hát do chính Quan Mộng Mộng viết.
…
Đi qua mây đen, đi qua mất mát.
Tương lai của em chẳng phương chẳng hướng.
Đi qua bơ vơ, đi qua lạc lối,
Nhân sinh của em không còn biết hy vọng là chi.
Là anh, tất cả đều nhờ có anh.
Cảm ơn anh vì đã xuấthiện tɾong cuộc đời tối tăm này,
Anh mở ra cánh cửa của cuộc đời em.
Vì có anh, em biết tình yêu là gì,
Vì có anh, em chạm được tay đến tương lai
Em yêu anh, tình yêu của em.