Chương 1139
Người phụ nữ ấy lắc e0 chầm chậm đi tới. Cũng không thèm để ý tɾong phòng còn có thêm mooiit người nữa là Lý Đan Kỳ, cứ thế ngồi vào tɾong lòng Hiên Viên Diệụ
Cô ta đưa tay kéo luôn cái khăn trên người xuống.
Hiên Viên Diệu lại cũng phốt hợp với người tɾong lòng, để cô ta muốn làm gì thì làm.
Nhìn thấy Lý Đan Kỳ vẫn còn đang đứng ngây ngốc một bên bất động, tɾong mắt tỏ vẻ không vui "Còn chưa cút ra ngoài?"
Lý Đan Kỳ đỏ bừng mặt, cúi đầu, khom người vội vàng lui ra.
Khóe mắt cô liếc qua nhìn thấy người phụ nữ kia đã vắt chân qua ngồi trên người Hiên Viên Diệu, trên mặt lại càng đỏ như có lửa thiêụ
Trong lòng không biết là hương vị gì, lại nhớ đến gương mặt Hiên Viên Diệu ngày thường, lại nhớ đến tính cách khóng túng không ràng buộc của anh.
Lại nhớ mấy lần mình bị anh đùa giỡn, sớm đã biết anh ta chỉ coi mình như đồ chơi, trêu đùa chốc lát làm gì có tí tình cảm nào?
Nội tâm lại càng khổ sở thêm, ngoài miệng cũng không thể thốt lên tiếng nào. Cũng chỉ có thế im lặng rời đi.
Giường của Hiên Viên Diệu, trước nay chưa từng có người phụ nào được ngủ trên đó.
Ân ái xong thì lập tức bị quăng ra, sẽ tự có người tiến lên giải quyết tốt hậu quả.
Mỹ nữ tóc vàng kia cũng không ngoại lệ, sau khi triền miên một đêm thì bị đưa ra khỏi Long Đường.
Ngay cả đi ra ngoài thế nào cũng không ai biết.
Hiên Viên Diệu có người mây mưa hầu hạ cả một đêm ngày hôm sau tâm trạng cũng rất tốt.
Từ nhỏ anh đã tiếp nhận huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc nên có đồng hồ sinh học cực chuẩn thức dậy rất đúng giờ.
Vừa đánh răng rửa mặt ngồi xuống bàn ăn sáng thì A Long liền bước tới khom người nói "Cậu chủ, ông chủ bảo người đi qua đó một chuyến ạ."
Thang Á Nam đã đi tới thành phố C, hiện tại A Long chính là vệ sĩ của anh.
Chỉ là dùng người vẫn không được thuận tay cho lắm. Nguyên nhân cũng chẳng phải do thuận tay hay không thuận tay gì, chẳng qua là tɾong lòng A Long chỉ tận trung với ông chủ của mình mà thôi.
"Tôi biết rồi." Đang nói anh đặt ly cà phê tɾong tay xuống, đưa mắt nhìn A Hổ bên cạnh bảo "Chuẩn bị xe, tôi muốn ra ngoài."
"Cậu chủ, ông chủ..." A Long nhớ tới thái độ ban nãy của ông chủ nhà mình không khỏi tiến lên một bước nói.
Lông mày Hiên Viên Diệu hơi cau lại, hơi hơi nhấc mí mắt, động tác này làm cho nốt rồi nho nhỏ kia càng phát ra vẻ tà mị, nguy hiểm.
" A Long, đừng tưởng rằng là người ông g͙ià sắp xếp tới thì tôi không dám động tới. Đừng quên chủ nhân của cậu bây giờ là ai."
Mặt A Long lập tức tái nhợt, cũng không dám nói tiếp nữa.
Hiên Viên Diệu cũng chẳng buồn để tâm, trước xử lí xong việc của mình đã. Đến tận lúc trời chạng vạng mới chịu về nhà chính Long Đường.
Gặp mặt Hiên Viên Đạt, ông cũng đã lớn tuổi rồi.
Mấy năm trước vì mở rộng thế lực Long Đường mà gây thù chuốc oán không ít, bị kẻ thù đuổi giết, mấy đứa con trai cũng đều chết hết.
Hiên Viên Diệu là đứa con ông ta có được lúc tuổi đã xế chiều, do một người tình bên ngoài sinh ra.
Là đứa bé do nhân tình sinh ra Hiên Viên Diệu đương nhiên là bị ông chướng mắt. Vì vậy mà lúc Hiên Viên Diệu mới ra đời ông ta cũng chẳng thèm để ý.