Chương 1141
Làm việc cổ quái, không the0 lẽ thường khiến cho người ta vừa hận vừa sợ nó.
Đứa trẻ này tɾong cốt tủy thật sự rất giống ông.
Nhưng mà càng giống ông thì Hiên Viên Đạt lại càng phiền muộn. Bời vì đứa con trai này "Không nghe lời."
Thoáng chốc tɾong lòng đã xoay chuyển bao nhiều suy nghĩ, ông đặt một phần tư liệu trước mặt Hiên Viên Diệu ý bảo anh mở ra xem.
Hiên Viên Diệu mở ra nhìn lướt qua, tɾong ảnh là con gái Eva của ông trùm vũ khí Nga.
Còn có cả thông tin chi tiết của con gái nhà người ta. Hiên Viên Diệu nhe0 mắt nhìn chằm chằm Hiên Viên Đạt "Ông muốn lấy vợ?"
Hiên Việt Đạt đã từng có rất nhiều phụ nữ nhưng mà vợ chính thức của ông ta đã bệnh mất đi rất lâu rồi.
Từ sau khi bà ấy mất đi Hiên Viên Đạt tuy rằng chươi bời không ít phụ nữ nhưng chưa từng thật sự kết hôn với người nào.
" Nghịch tử." Hiên Viên Tức đỏ mặt "Con gái nhà người ta mới có 18 tuổi."
"Mười tám? Ông đến con gái mười lăm còn chẳng tha, mười tám thì tính là gì?" Hiên Viên Diệu ném trả tập tài liệu lên bàn "Muốn cưới thì cưới, tôi cũng không phản đối."
Dù sao cũng chỉ là một người đàn bà mà thôi.
" Nghịch tử. Tức chết ông đây, tức chết ông." Hiên Viên Đạt dù sao cũng không còn trẻ nữa, sức khỏe cũng không còn tốt bị Hiên Viên Diệu chọc tức đến mức ngực phập phồng lên xuống liên tục "Ông đây muốn anh cưới cô bé này."
Lần này thì ánh mắt Hiên Viên Diệu có chút thay đổi, cặp mắt dài hẹp nhướn lên, nhìn thấy gương mặt giận dữ của Hiên Viên Đạt thì lại đột nhiên mỉm cười.
"Ông bảo tôi lấy người này?"
"Chẳng lẽ không được?" Hiên Viên Đạt lại bị chọc tức "Tôi muốn anh cưới người này, như thế vị trí Long Đường nâng cao thêm một bậc"
Cùng với trùm vũ khí nước Nga hợp tác, sau lại thêm quan hệ thông gia, nhìn thế nào cũng thấy trăm lợi mà không có một hại.
Hiên Viên Diệu vỗ tay bôm bốp "Ai chà, tôi hiểu rồi thì ra ông g͙ià nhà này chỉ biết dựa vào đàn bà nhỉ? Nói chứ ông mà trẻ ra mười tuổi nữa thì cứ dứt khoát cưới hết mấy người con gái có khả năng hợp tác với Long Đường luôn, thành lập hẳn một cái hậu cung có phải là h0àn mỹ rồi không?"
"Mày, mày nói bậy bạ gì đó?" Cái gì mà ông phải dựa vào đàn bà? Hiên Viên Đạt tức đỏ mặt tía tai luôn rồi "Ai nói muốn dựa vào phụ nữ?"
"Không dựa vào phụ nữ thì ông bắt tôi cưới cái cô Eva này làm gì?" Hiên Viên Diệu thu lại nụ cười, mặt mày lạnh băng "Tôi cho ông biết, tôi muốn cưới ai, ở bên cạnh ai là chuyện của tôi. Không đến lượt ông nhúng tay vào."
"Tôi là ba anh đấy."
"Tôi biết ông là ba tôi." Tia lạnh lẽo tɾong mắt Hiên Viên Diệu càng tỏa ra ma͙nh mẽ, cặp mắt hẹp dài nhe0 lại, tɾong đó dâng lên ánh nhìn trào phúng "Có cần tôi sáng tối thắp cho ông ba nén nhang không?"
"Mày, mày..." sớm tối dâng hương, thằng con bất hiếu này đang rủa ông chết đi? Hiên Viên Đạt giận tái mặt, người đổ nghiêng sang một bên suýt ngã, cận vệ bên cạnh vội vã tiến lên đỡ lấy ông, ở nơi không ai để ý tới liếc Hiên Viên Diệu một cái.
"..."Tay Hiên Viên Đạt vì tức giận mà không ngừng run rẩy nhưng lại không cách nào nói lên lời.
Cận vệ bên cạnh thấy tình hình không ổn vội lấy thuốc cho ông uống trước.