Người Tình Bí Ấn
Chương 1149
⬅ Trước Tiếp ➡

Đương nhiên, nếu như không phải anh lớn lên đẹp mắt thì làm sao lọt được vào mắt Hiên Viên Đạt?
Mà Hiên Viên Đạt tuy rằng đã lớn tuổi nhưng năm đó cũng là công tử thiếu gia hào hoa phong nhã hơn người.
Anh chính là được di chuyền gen đẹp từ ba mẹ mình, gương mặt này coi như có thể điên đảo chúng sinh rồi.
Não truyền tải thông tin cực nhanh, anh nhìn Lý Đan Kỳ trước mặt nói "Cô...còn đi học?"
Lý Đan Kỳ ngơ ngác một chút, gật đầu cực nhanh "Dạ."
"Không đi học, có thấy tiếc nuối không?"
Lý Đan Kỳ trầm mặc, nếu nói không tiếc nuối gì là nói dối, cô từ nhỏ đã thích vẽ tranh đã từng một lòng nghĩ nếu thành tích tốt cô muốn thi vào học viện mỹ thuật.
Chỉ là không ngờ tɾong nhà đột nhiên gặp biến cố, đi học à cũng chỉ còn là lời nói suông.
"Nếu tôi để cho cô tiếp tục đến trường thì sao, cô thấy thế nào?"
Lý Đan Kỳ vì câu nói vừa xong mà trợn tròn mắt nhìn Hiên Viên Diệu "Cậu chủ?"
"Không muốn?"
" Muốn, tôi muốn." Lý Đan Kỳ cắn môi, vẻ mặt không dám tin tưởng "Nhưng mà, vì sao vậy?"
"Hôm nay tôi vui." Hiên Viên Diệu đứng dậy, đứng bên cạnh Lý Đan Kỳ "Tôi sắp xếp trường học cho cô, ngày mai bắt đầu đi học tiếp."
"Cậu chủ..."
Lý Đan Kỳ có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy, ngơ ngác nhìn Hiên Viên Diệụ
Anh cũng không còn kiên nhẫn tiếp tục nhìn cô, khoát tay "Đi đi, tôi sẽ cho người thu xếp."
"Cảm ơn cậu chủ."
Lý Đan Kỳ không biết mình đã trở lại phòng như thế nào, chỉ cảm thấy tất cả những chuyện này giống như một giấc mơ vậy, không thể tưởng tượng nổi.
Cô ngủ một giấc, tưởng như mình đang nằm mơ.
Nhưng mà cô không hề nằm mơ, ngày hôm sau Hiên Viên Diệu cho người tới giúp cô dợn đồ. Chuyển tới căn phòng sát vách phòng anh, căn phòng này trước nay vẫn để trống.
Chỉ cần thời gian một ngày đã có thể bố trí một căn phòng thành phòng công chúa tiêu chuẩn cho mấy nữ ainh.
Đồ đạc tɾong phòng đều màu trắng, phong cách châu Âu, trên bàn trang điểm còn có cả đồ dưỡng da cao cấp.
Lý Đan Kỳ nhìn căn phòng trước mắt, vẻ mặt hoang mang, phức tạp "Cái này, cái này..."
"Thưa cô, cậu chủ dặn dò sau này cô sẽ ở lại đây ạ."
"Vì sao?" Lý Đan Kỳ muốn hỏi rõ ràng, người dẫn cô đến đây lại khom người nói "Thưa cô, trước tiên cô có thể nghỉ ngơi một chút, lúc ăn cơm sẽ có người tới gọi ạ."
Người nọ nói xong liền rời đi ngay.
Bỏ lại một mình Lý Đan Kỳ nhìn căn phòng trước mắt. có cảm giác không chân thực.
Đi dạo một vòng tɾong phòng. Nhìn căn phòng như phòng công chúa tɾong truyện cổ tích, càng có cảm giác mãnh liệt rằng mình đang nằm mơ.
Trong phòng ngoài đồ dùng thường ngày ra còn có tủ quần áo, cô bước tới mở tủ ra, nói là tủ quần áo cũng không chính xác, đây là một phòng thử đồ cỡ nhỏ rồi, toàn bộ đều là quần áo thiếu nữ, còn chưa cả cắt mác.
Cẩn thận nhìn kĩ, tất cả đều là size của cô.
Không những thế, ngay dưới móc tre0 mấy bộ quần áo là g͙iày, túi, phụ kiện đồng bộ. Tất cả đều là cỡ của cô.
Tim đập càng lúc càng nhanh, cậu chủ này của cô rốt cục đang nghĩ cái gì?
Những thứ này, đừng nói là để cho cô hết nhé?
Cô có thể nghĩ thế sao? Ý nghĩ này thật sự có thể sao?


⬅ Trước Tiếp ➡