Người Tình Bí Ấn
Chương 1157
⬅ Trước Tiếp ➡

Cả người cô có xu thế sắp ngã xuống, nếu như không phải có cánh tay anh đang ôm lấy e0 cô thì chắc chắn cô đã ngã mất rồi.
Hiên Viên Diệu cũng sẽ không để cô ngã thật đâụ
Chân dài kéo cái ghế ra mà ngồi xuống, sau đó lại ôm Lý Đan Kỳ vào tɾong ngực.
Vóc dáng của cô cũng không tính là nhỏ, cao tới 1m65 thế nhưng lúc anh ôm vào tɾong ngực vẫn cảm thấy cô thật là nhỏ nhắn xinh xắn.
Bụng dưới bắt đầu dâng lên ngọn lửa nóng rực, anh muốn cô.
Mấy ngày này vì diễn kịch với cô hầu gái trước mặt này mà anh đã thật lâu không đụng tới đàn bà rồi.
Hôm nay anh cũng không ngại dùng cô để giải tỏa một chút. Ngón tay thon dài bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người cô, phủ lên hai khối đậu hũ non trước ngực cô mà nắm lấy. Nhẹ nhàng nhéo lấy nụ hoa đào trên đỉnh núi.
Lý Đan Kỳ thở hắt ra vì kinh ngạc, bất thình lình bị hành động này dọa sợ. Không chút nghĩ ngợi đẩy tay anh ra sau đó luống cuống đứng dậy, vội vàng lùi lại hai bước.
Kéo lại quần áo trên người, Lý Đan Kỳ cúi đầu cơ hồ không dám chạm tới ánh mắt Hiên Viên Diệụ
"Tôi, tôi..."
Hiên Viên Diệu chắc hẳn là rất tức giận đi? Thế nhưng cô thật sự không làm được, cô còn chưa chuẩn bị tinh thần."
Hiên Viên Diệu bị người cắt ngang, bảo anh không tức giận thì chắc chắn là nói điêụ Nhưng nếu anh thật sự muốn có được cô gái này, tùy tiện dùng một chút thủ đoạn là được rồi.
Cái gì cũng lần một lần hai thôi, nhiều lần như vậy không khỏi khiến cho người ta mệt mỏi.
Trong mắt anh xuấthiện tia tàn nhẫn nhưng rất nhanh đã biến mất, anh đứng dậy đi về hướng Lý Đan Kỳ.
Lý Đan Kỳ có cảm giác trái tim mình cũng sắp rớt ra ngoài luôn rồi.
Cậu chủ giận rồi sao? Anh, anh muốn thế nào?
Cô rất sợ. Nỗi sợ này khiến cho cô chỉ biết chạy ra khỏi phòng trước đã. Bản thân cô cũng không biết vì sao mình lại phải chạy. Chỉ đơn giản hành động the0 trực giác mà thôi.
Nhưng một cánh tay to lớn đã giữ cô lại trước rồi. Cả người cô bị kéo ngã vào tɾong ngực anh.
"Không muốn." Lý Đan Kỳ kêu lên.
Hiên Viên Diệu xoay người cô lại, nhìn sâu vào đôi mắt sợ hãi của cô "Em rất sợ anh?"
"Cậu chủ, tôi không cố ý." Lý Đan Kỳ chỉ phản ứng the0 bản năng mà thôi. Bây giờ lại thật sự sợ anh nổi giận.
Chính mình kháng cự anh mấy lần, dựa the0 tính tình của Hiên Viên Diệu thì đã sớm nổi giận mới đúng, nhưng bây giờ lại vẫn đang tha thứ cho mình.
Cả người run lên như lá vàng trước gió, cô sợ hãi cực kỳ. Chỉ sợ Hiên Viên Diệu sẽ làm gì mình.
Con mắt hẹp dài của Hiên Viên Diệu lóe lên tia yêu nghiệt sáng rọi. Anh ôm chặt lấy Lý Đan Kỳ, dán chặt cả người cô ào tɾong lòng mình.
"Thả lỏng, bình tĩnh lại em, anh đã hứa sẽ không ép buộc em mà."
Lý Đan Kỳ ngơ ngác một lúc, cả người vẫn cứng nhắc không dám động đậy.
Hiên Viên Diệu ôm chặt cô, vỗ vỗ sau lưng trấn án "Em thấy không, bây giờ em đã không nôn ra nữa rồi. Có tiến bộ đúng không nào?"
Lý Đan Kỳ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da mềm mại trắng hồng kia trông cứ như da em bé vậy.
Trong ánh mắt tɾong ve0 kia lại là sự sợ hãi đến thế.
"Cậu chủ?"
"Đã nói không cho em gọi cậu chủ nữa mà, sao vẫn không sửa được thế này?" Hiên Viên Diệu cong môi cười, biểu cảm không có chút tức giận nào.


⬅ Trước Tiếp ➡