Người Tình Bí Ấn
Chương 1159
⬅ Trước Tiếp ➡

Lý Đan Kỳ đi tới cạnh giường, trên đó có để sẵn hai chiếc hộp.
Mở một chiếc ra, tɾong đó là một bộ váy liền màu trắng. Cầm chiếc váy lên nhìn một chút, ánh mắt cô hiện lên sự kinh ngạc.
Một chiếc váy thật xinh đẹp, ướm thử lên người mình một chút sau đó mặc vào luôn.
Nhìn chính mình tɾong gương cô cảm thán, chiếc váy này thật sự rất đẹp. Tà váy rất dài, thân váy được cắt may rất vừa người càng tôn lên vóc dáng mềm mại hấp dẫn của cô.
Nhẹ nhàng xoay một vòng, làn váy vẽ tɾong không trung một độ cong đẹp mắt.
Cô dừng lại phát hiện có gì đó không đúng. Đưa mắt nhìn xuống đôi g͙iày dưới chân, xong lại mở chiếc hộp còn lại ra.
Bên tɾong hộp là một đôi g͙iày màu trắng khảm kim cương.
Rõ ràng đôi g͙iày này đã được phối hợp sẵn với chiếc váy cô đang mặc, phong cách hào phóng cực kì giống đôi g͙iày pha lê của nàng Lọ Lem tɾong cổ tích.
Lý Đan Kỳ đổi g͙iày, rất vừa vặn.
Đi đôi g͙iày mới xong cô bước tới trước gương, nhìn lại bản thân tɾong gương một chút. Thả mái tóc đang buộc đuôi ngựa trên đầu xuống, mái tóc đen dài xõa sau vai.
Lý Đan Kỳ lắc lắc đầu, cô không biết thì ra chỉ cần thay một bộ quần áo thôi lại có thể có thay đổi lớn đến vậy.
Nhìn chính mình tɾong gương. Cô có thể nhận thấy tuy rằng vẫn còn lộ ra chút ít ngây ngô nhưng lại tràn đầy cảm giác của một người phụ nữ.
"Em thật đẹp." Trước cửa vang lên tiếng thán phục, cô hoảng sợ xoay người mới phát hiện hóa ra là Hiên Viên Diệu không biết đã đứng đó tự bao giờ.
"Diệụ"
Một năm nay, dưới sự yêu cầu không ngừng nghỉ của Hiên Viên Diệu, cô bắt đầu quen với việc gọi tên anh.
Đây là đặc quyền của riêng cô. Nhìn cả căn nhà này cũng chỉ có một mình cô gọi anh như thế.
"Anh đến rồi?"
"Ừ." Hiên Viên Diệu gật đầu cười. Nhìn Lý Đan Kỳ, tɾong cặp mắt hơi nhe0 lại của anh có một tia kinh diễm.
Bị ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm lúc lâu khiến cô ngượng ngùng. Lý Đan Kỳ bước từng bước nhỏ đi tới trước mặt anh "Thật sự đẹp sao?"
"Vô cùng xinh đẹp." Hiên Viên Diệu cũng không ngại ngần cho cô thêm chút tự tin. Đưa tay ra trước ý bảo Lý Đan Kỳ nắm lấy tay mình "Đi thôi, công chúa của anh."
Công chúa của anh?
Lý Đan Kỳ cũng có thể coi như đã yêu đương với Hiên Viên Diệu được gần một năm, nghe thấy anh nói như vậy cũng vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Mặt mày chớp mắt đỏ bừng, cô cúi đầu len lén đưa mắt nhìn sườn mặt đẹp h0àn mỹ của anh, đột nhiên cô nhón mũi chân đặt lên mặt anh một nụ hôn.
Hiên Viên Diệu đối với lần chủ động hiếm hoi của Lý Đan Kỳ lại bất mãn nhăn măt "Chỉ có thế thôi?"
Còn muốn thế nào nữa? Lý Đan Kỳ khó hiểụ Hiên Viên Diệu quay sang, ngón tay chỉ chỉ vào môi mình.
Mặt Lý Đan Kỳ lại càng đỏ đến sắp nhỏ ra máu, thế nhưng cô vẫn nhanh chóng đặt lên môi anh một nụ hôn chớp nhoáng.
Nhưng mà phản ứng của Hiên Viên Diệu còn nhanh hơn, anh ôm lấy e0 cô kéo sát vào lòng sau đó cúi xuống bờ môi đỏ mọng mà hôn sâụ
Nụ hôn nóng bỏng, mang the0 hơi thở điên cuồng bá đạo, bất chấp tất cả.
Cùng một năm này trôi qua, Lý Đan Kỳ đã không còn kháng cự lại những nụ hôn thế này của anh nữa.
Cơ thể cô đã dần quen với sự đụng chạm của Hiên Viên Diệụ Hôn môi, ôm ấp, sờ soạng yêu thương.


⬅ Trước Tiếp ➡