Người Tình Bí Ấn
Chương 1162
⬅ Trước Tiếp ➡

Loại cảm giác này cũng khá mới lạ đấy. Cô không có kinh nghiệm, phản ứng trúc trắc h0àn toàn không dám lộn xộn.
Anh thoải mái nổi lên hứng thú chơi đùa. Hiên Viên Diệu quyết định phải từ từ mà tận hưởng "mỹ thực" hôm nay. Quả táo non mềm ngon miệng này.
Quả táo nhỏ?
Liếc mắt nhìn miếng mắt anh xuấthiện một tia sáng tà mị.
"Em có biết anh thích ăn bánh ngọt the0 kiểu nào không?"
Lý Đan Kỳ lắc đầu, anh chưa từng nói qua thì làm sao cô biết được?
"Anh thích ăn kiểu này..." Anh vừa nói tay cũng đồng thời cởi sạch quần áo trên người cô.
Cô nhìn thấy anh đẩy xe tới cạnh giường. Sau đó lại dùng dao cắt bánh ngọt lấy từng miếng từng miếng bánh kem bôi lên trên người cô.
Cả người của cô cảm thấy rất quái lạ, cô rất muốn trốn nhưng lại không cách nào giãy ra được. Cô giống như cá nhỏ nằm trên thớt, mặc người chém giết.
"Diệu, anh làm gì vậy?"
"Ăn bánh." Hiên Viên Diệu nói xong thì cũng đã thoa bơ lên khắp người cô xong xuôi rồi.
Kem bơ màu trắng sữa ở trên làn da tươi non của cô lại càng khiến người trầm mê.
"Đừng mà." Cô cảm thấy rất kỳ quái, cả người bất giác giãy dụa.
"Thả lỏng, để anh." Hiên Viên Diệu tặng cho cô một nụ cười trấn an tiêu chuẩn.
Đại tiệc "mỹ thực" của anh lúc này mới bắt đầụ Trước kia chỉ đơn giản là anh không muốn làm chứ không phải anh đây không làm được. Đối với anh việc dỗ một người phụ nữ vui vẻ còn dễ hơn ăn kẹo.
Bôi bánh kem lên cả người sau đó lại từng chút từng chút mà ăn nó.
Hôn môi, vuốt ve, liếm hút, gặm cắn.
Khi nhẹ khi ma͙nh, lúc chậm lúc nhanh.
Cả người cô lúc này như một cây đàn mặc cho anh gảy lên khúc nhạc tiêu hồn.
Ở chung một năm với anh, Lý Đan Kỳ hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, mười tám điệu sờ không thiếu điệu nào.
Nhưng tiếp xúc thân mật thế này vẫn là lần đầụ Bây giờ cô có cảm giác như cả cơ thể này không còn là của mình nữa vậy.
Lên lên xuống xuống từ sâu tɾong cơ thể cô tuôn ra từng dòng nước ấm áp. Cảm giác này lại càng khiến cô xấu hổ, bối rối hơn.
Nhất là anh còn đang làm ra hành động thế này, nhìn anh từng chút từng chút liếm đi kem phết trên da thịt, cô có cảm giác như những chỗ lưỡi anh đi qua đang bốc cháy hừng hực.
Hiên Viên Diệu cảm nhận được cô đã chuẩn bị để đón nhận mình xong, anh nhấc người tay chống bên người cô.
"Có thể sẽ hơi đau, em chịu đựng chút nhé." Nếu là lúc bình thường anh nhất định sẽ không hao tâm tổn trí mà lấy lòng một cô gái thế này đâụ
Nhưng thôi, hôm nay coi như là ngoại lệ. Nể tình hôm nay là sinh nhật cô gái nhỏ, anh thỏa mãn cô một lần thì có sao?
Lý Đan Kỳ mở to mắt, không hiểu lắm nhìn Hiên Viên Diệụ
Hiện tại cô cảm giác tất cả đều rất tốt mà nha, không ngờ lại nhìn thấy Hiên Viên Diệu đang cởi áo tháo thắt lưng.
Vật màu đỏ tím đang cương cứng to lớn nhảy ra trước mắt cô khiến cho cô thở hắt vì kinh ngạc.
"Diệụ.."Nó, nó lớn như thế làm sao mà đi vào được vậy?
"Ngoan, gọi anh lần nữa nào."
Hiên Viên Diệu nhìn đầu ngón tay đã dính đầy xuân thủy, anh chắc chắn cô gái nhỏ này đã chuẩn bị sẵn sàng.
"Diệụ Em..." Anh lớn như vậy, cô thật sự có thể nuốt trôi à?
"Gọi thêm lần nữa nào?"
Trước nay anh chưa từng cho phép người phụ nữ nào gọi tên mình...


⬅ Trước Tiếp ➡