Chương 1165
Nhưng mà Hiên Viên Diệụ..
Lắc lắc đầu, hôm nay cũng không phải Chủ nhật, Hiên Viên Diệu còn có công việc phải làm sao có thể vẫn luôn ở bên cạnh cô?
Trời ạ, không phải Chủ nhật thì cô vẫn phải đi học đấy.
Lý Đan Kỳ vội vã, chẳng quan tâm đến cả người vẫn còn đau nhức cô nhanh chóng xuống giường muốn chạy vào phòng tắm.
Bởi vì chạy quá vội, cô ngã nhoài trên đất.
Mặc dù trên đất đã được trải thảm dày, nhưng cả người cô hiện tại đều đau không chịu nổi, e0 còn đau như muốn gãy, bông hoa bé nhỏ phía dưới còn đang sưng đau nên cú ngã này khiến cho cô phải chịu từng cơn đau đớn truyền lên não.
Huhu làm sao lại đau thế này chứ?
Cả người khó chịu khiến cho Lý Đan Kỳ mất một lúc lâu mới cố gắng đứng lên được.
Cô cúi đầu nhìn dòng nước sền sệt đang chảy ra từ chỗ kín dọc the0 bắp đùi cô chảy xuống sàn nhà.
Đó là...
Nhìn dòng nước màu trắng đục chảy ra từ tɾong người mình kia Lý Đan Kỳ đỏ mặt, tɾong lòng thầm than, Hiên Viên Diệu thật sự quá...
Bước vào phòng tắm cô nhìn thấy bản thân tɾong gương, Lý Đan Kỳ tɾong nháy mắt không nhận ra người phụ nữ tɾong gương là ai?
Trong gương phản chiếu ra một người phụ nữ xinh đẹp, gương mặt tinh xảo, bộ ngực cao vút với vòng e0 tinh tế và đôi chân thon dài. Ngũ quan vẫn còn mang the0 vẻ trẻ con ngây thơ, thế nhưng giữa hai hàng lông mày lại có khí chất của người phụ nữ trưởng thành.
Trên ngực, trên e0 tràn ngập dấu tay, trên người thì lại phủ đầy dấu hôn.
Người phụ nữ hòa trộn giữa hồn nhiên và trưởng thành, ngây ngô và quyến rũ này là cô sao?
Lý Đan Kỳ không nhịn được giơ tay lên, nương the0 dáng vẻ người phụ nữ tɾong gương.
Nhớ tới đêm qua nồng nhiệt với Hiên Viên Diệu, anh nhiệt tình như lửa mà mình thì không biết đã ngất đi tự bao giờ.
Giữa cô và anh trải qua chuyện đêm qua đã không còn như trước nữa sao?
Trái tim cô vẫn luôn cẩn thận giữ gìn, ngày hôm qua đã vì anh mà mở rộng cánh cửa.
Cô giao mình cho anh. Cô biết, một năm qua cô đã yêu anh rất sâu đậm rồi.
Nhưng còn anh thì sao?
Anh cũng thích cô sao?
Nếu không thích thì sao hôm qua anh lại nhiệt tình đến thế? Không thích mà lại vì cô hao tâm tổn trí nhiều đến thế sao?
Thậm chí anh còn lấy lòng mình.
Lý Đan Kỳ không xác định cũng không dám chắc. Trước ngày hôm qua cô vẫn còn rất chắc chắn rằng Hiên Viên Diệu có thích mình, rằng tɾong lòng anh có cô.
Nhưng mà, vì sao sáng nay mở mắt ra lại không thấy người.
Cô bây giờ đang rất khó chấp nhận...
Tâm tư thiếu nữ của ai đó vòng đi vòng lại không biết bao nhiêu lượt rối thành một cục, cuối cùng Lý Đan Kỳ quyết định mặc kệ sự đời, xả nước đi tắm cho nhẹ người.
Sau khi cảm thấy cả người thoải mái hơn chút mới chịu bước ra khỏi phòng tắm.
Đi xuống lầu cũng không thấy Hiên Viên Diệu, chỉ có quản gia nói với cô rằng anh đã giúp cô xin nghỉ hôm nay, không cần đi học.
Trong lòng Lý Đan Kỳ lại cảm thấy ngọt ngào. Cả người cô bây giờ đúng thật là không ổn, nếu tới trường rất dễ bị bạn học phát hiện. Ở nhà nghỉ ngơi cũng tốt.
Chỉ là cả ngày hôm đó cô cũng không nhìn thấy Hiên Viên Diệụ
Giống như anh bốc hơi đi mất vậy, cô cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa đành mở miệng hỏi quản gia tɾong nhà xem anh đi đâụ