Người Tình Bí Ấn
Chương 1173
⬅ Trước Tiếp ➡

Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều không mang the0 sự ưu nhã giống như bao cô gái khác nhưng lại có nét đặc biệt chỉ thuộc về cô.
Trẻ trung, rạng rỡ, ngây thơ.
Pha trộn ưu điểm của một người phụ nữ trưởng thành và một cô gái trẻ tuổi.
"Diệụ Em yêu anh." Lý Đan Kỳ làm vậy không phải vì muốn an ủi anh, không phải vì thấy anh đáng thương và cũng không phải vì anh đối xử tốt với mình.
Mà là ba ngày nay cô chợt phát hiện mình bận tâm đến một người.
Động một chút là đứng ngồi không yên, chỉ sợ Hiên Viên Diệu xảy ra chuyện gì.
Cô nghĩ rằng mình đã yêu anh, yêu ngay từ khi anh nói với cô hai chữ xin lỗi.
Khi anh nhìn cô bằng ánh mắt tha thiết như thế, khi cô lắng nghe trái tim mình mách bảo rằng cô hãy giao mình cho anh.
Cô đã yêu anh.
Từ sâu tɾong đáy lòng mình, cô yêu anh tha thiết.
Bởi vì người đàn ông này là Hiên Viên Diệụ
"..." Môi Hiên Viên Diệu khẽ động đậy, có biết bao lời muốn nói nhưng lại không thể thốt ra được câu chữ nào.
Nhịp tim đập không thể khống chế được, yết hầu chuyển động lên xuống, anh nhận ra vậy mà mình lại thấy lúng túng.
Nhìn cô gái trước mắt ngây thơ như vậy, trực tiếp như thế nhìn thẳng vào mắt mình.
Cô nói rằng cô yêu anh.
Ánh mắt của cô tɾong trẻo đến vậy, cô nhìn anh, nói yêu anh kiên định đến thế.
Kỳ lạ là anh lại tin cô, anh nghĩ anh tin cô thật lòng yêu mình.
Đây là lần đầu tiên anh tin tưởng một người phụ nữ.
Tin tưởng? Anh cũng có thể tin tưởng một người sao?
Hiên Viên Diệu không thích cảm giác này? Không hẳn. Thay vì nói không thích thì chi bằng nói là không quen.
Kể từ khi Thang Á Nam rời đi, đã rất lâu rồi anh không thử tin tưởng một người.
Nhưng bây giờ anh lại tin rằng Lý Đan Kỳ yêu anh thật lòng?
Sao có thể như vậy được?
Không, không nên như vậy.
Anh căn bản không nên tin tưởng Lý Đan Kỳ.
Anh đứng bật dậy, muốn rời đi nhưng dù thế nào cũng không đi được.
Khuôn mặt nhỏ bé nhìn anh ngoan cố và quật ℭường như vậy, tựa như đang chờ anh cho cô một câu trả lời.
Môi hơi mở ra rồi lại khép vào, bước chân muốn rời đi mà làm thế nào cũng không thể nhấc lên được. Nhưng anh lại không thể hồi đáp tình yêu của cô.
Cuối cùng, anh chỉ có thể vươn tay ôm cô vùi vào lòng mình rồi cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn.
Đây là một nụ hôn không mang chút tình du͙c nào.
Thậm chí anh còn không biết vì sao mình lại hôn Lý Đan Kỳ, kỳ lạ là anh lại muốn làm như vậy.
Sau khi hôn xong, nhìn khuôn mặt nhỏ bé ngây thơ của cô, tɾong lòng anh chợt xuấthiện thứ tình cảm nào đó đang trào dâng.
Dường như anh đang có cảm giác cực kỳ xúc động, anh muốn ôm thật chặt người trước mắt vào lòng, đem cô hòa nhập vào cơ thể.
Nhưng anh không làm vậy.
Yêu đúng không?
Mãi mãi không phản bội đúng không?
Khóe miệng Hiên Viên Diệu hơi nhếch lên.
Quả thật anh muốn xem xem tình yêu mà Lý Đan Kỳ nói sâu sắc đến thế nào, muốn xem xem cô yêu anh nhiều bao nhiêụ
Trong lòng rất lạnh, lạnh đến nỗi không có một chút cảm xúc nào nhưng nét mặt vẫn vô cùng dịu dàng.
Anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve mái tóc của cô, nhìn vào ánh mắt chờ mong ấy, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
"Đan Kỳ, cảm ơn em." Giọng nói của anh rất nhẹ, rất nhẹ "Anh thích em."


⬅ Trước Tiếp ➡