Chương 1181
Nụ hôn kết thúc, Hiên Viên Diệu thả cô ra. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô với ánh mắt cực kỳ dịu dàng.
"Bây giờ biết rồi chứ? Anh thật sự không hợp làm thầy giáo của em đâụ"
"..." Lý Đan Kỳ cúi đầu để lộ ra cần cổ thon thả trắng nõn. Trong lòng cô cảm thấy xấu hổ không để đâu cho hết, cũng biết những gì Hiên Viên Diệu nói là thật.
Vừa rồi anh ôm mình bắn một phát, cô cảm thấy anh cực kỳ đẹp trai.
Để anh dạy mình thì khó mà bảo đảm cô sẽ không suy nghĩ lung tung.
Cuối cùng, Hiên Viên Diệu tìm cho Lý Đan Kỳ một cô giáo.
Cô giáo này tên là Phương Hồng, là một người phụ nữ, không chỉ có kỹ thuật bắn súng tốt mà thân thủ cũng rất lợi hại.
Anh bảo Lý Đan Kỳ đi the0 Phương Hồng phải học tập thật chăm chỉ.
Nhìn Phương Hồng có vẻ mới hơn ba mươi tuổi, vô cùng nghiêm túc. Lúc dạy Lý Đan Kỳ cũng rất nghiêm khắc.
Không làm được thì phải làm đến khi nào cô ta hài lòng mới được dừng lại.
Lý Đan Kỳ vì muốn báo thù nên không hề oán thán nửa câụ Mỗi ngày đều cố gắng học tập thật chăm chỉ.
Từ kỹ thuật bắn súng đến võ thuật...
Cô cũng không còn nhỏ tuổi nữa, việc học hành thành ra làm nhiều công ít, lúc nào cũng không nắm được mấu chốt. Cực kỳ vất vả.
Nhưng cô chưa từng nói với Hiên Viên Diệu những vất vả này.
Cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó chính là báo thù, báo thù. Báo thù cho ba mẹ.
Mà tất nhiên cô cũng không biết rằng mình đang rơi vào một vòng xoáy khổng lồ.
Hiên Viên Diệu thả mình ngồi xuống ghế sô pha cỡ lớn, lưng tựa vào lưng ghế, hai chân tao nhã vắt chéo nhau nhìn Phương Hồng đứng trước mắt.
"Cô ấy học hành thế nào rồi?"
"Thưa chủ nhân, cô Lý rất nghiêm túc, cũng rất cố gắng. Kỹ thuật bắn súng tiến bộ rất nhanh, mặc dù bắt đầu tập võ hơi muộn nhưng cô ấy rất chăm chỉ, kết quả cũng khá khả quan."
Hiên Viên Diệu híp mắt, tɾong mắt như có suy nghĩ sâu sắc.
Anh không nói, Phương Hồng cũng không dám nói chuyện, chỉ đứng ở đó chờ Hiên Viên Diệu lên tiếng.
Hiên Viên Diệu suy nghĩ thật lâu, cuối cùng khoát khoát tay "Cô đi đi, dạy cô ấy cẩn thận. Một tháng sau tôi sẽ nghiệm thu kết quả."
Anh đã quăng lưới quá lâu rồi, bây giờ cũng đến lúc thu lưới rồi.
"Vâng." Phương Hồng khom người, sau đó nhanh nhẹn xoay người rời đi, để lại một mình Hiên Viên Diệu ngắm nhìn sắc trời u ám ngoài cửa sổ, mi tâm hơi nhíu lại.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Đêm buông xuống.
Lý Đan Kỳ trở về phòng, lúc này cô chỉ cảm thấy hình như cơ thể này không còn là của mình nữa.
Vừa mỏi, vừa tê, vừa đau, vừa cứng nhắc.
Tình trạng này kéo dài liên tục hơn một tháng nay.
Mỗi ngày đều không ngừng huấn luyện, huấn luyện rồi lại là huấn luyện.
Bắn súng, đâύ tay đôi, võ thuật đánh đấm.
Mỗi ngày đều lặp đi lặp lại những việc giống hệt ngày hôm qua.
Bàn tay đã sớm mất đi sự mềm mại mà cô nâng niu cả năm trời, chỗ gan bàn tay còn có thêm mấy vết chai sần sần. Nếu cậy ra thì thể nào hôm sau cũng lại xuấthiện.
Cả người lúc nào cũng đau nhức.
Nhưng những đau đớn này, những vết thương này cũng không thể ảnh hưởng đến quyết tâm muốn báo thù của cô.
Ý chí của cô kiên định như thế, sớm đã vượt lên cả lý trí.
Cô không có con đường khác để đi, chỉ có thể không ngừng huấn luyện, không ngừng trở nên ma͙nh mẽ hơn.