Chương 1189
“Không sao, bây giờ không phải đã biết người đàn ông trên mặt có vết sẹo rồi sao? Nếu hắn ta chính là đàn em của người đàn ông đó, vậy thì, chỉ cần the0 dõi hắn ta là có thể gặp được tên đường chủ gì đó rồi sao? Như vậy là em sẽ có cơ hội ra tay rồi.”
Hiên Viên Diệu cảm thấy có chút bất ngờ.
Lý Đan Kỳ cũng không ngốc nha.
Xem ra, trò chơi này ngày càng thú vị rồi.
Lông mày Hiên Viên Diệu hơi nhướng lên, tɾong mắt chợt hiện lên vài suy nghĩ sâu xa. Bỗng nhiên anh chợt siết chặt cánh tay ôm Lý Đan Kỳ vào lòng, cằm anh nhẹ nhàng cọ cọ lên đỉnh đầu cô.
“Nhưng mà, lẽ nào em chưa từng nghĩ, em làm như vậy sẽ rất nguy hiểm sao? Hay là, em cứ giao chuyện nguy hiểm này cho anh đi.”
“Không được.” Lý Đan Kỳ biết anh vì muốn tốt cho mình, nhưng cô chỉ có thể từ chối “Diệu, anh đã làm quá nhiều cho em rồi. Em không muốn anh phải hi sinh vì em nữa.”
“Em nói ngớ ngẩn gì vậy?” Ánh mắt Hiên Viên Diệu dịu dàng “Anh rất vui được hi sinh vì em.”
Hai mắt Lý Đan Kỳ đỏ hoe, cô chống người để nhìn sự dịu dàng tɾong mắt Hiên Viên Diệụ
Cô không nghĩ gì liền hôn một cái lên má anh.
Đây là nụ hôn không hề có một chút du͙c vọng nào, mà chỉ là một cách biểu đạt tình cảm, thể hiện thiện chí.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang bay bổng, tɾong mắt tràn đầy tình ái nhìn Hiên Viên Diệu giống như anh chính là thiên thần của mình vậy.
Hiên Viên Diệu nhìn khuôn mặt cô, tɾong lòng trào dâng một cảm xúc khó gọi thành tên.
Anh bỗng nhiên lật người Lý Đan Kỳ lại, sau đó đè cô xuống dưới thân mình, rồi hôn lên môi cô một cách nặng̝ nề.
Bàn tay to lớn của anh di chuyển khắp người cô. Anh lại một lần nữa gợi lên khát vọng tɾong người cô.
Tập luyện cả ngày lại cộng thêm những đòi hỏi lúc nãy của anh khiến Lý Đan Kỳ mệt mỏi rã rời.
Nhưng cô vẫn toàn tâm toàn ý tham gia vào cuộc hoán ái này, dùng toàn bộ sự nhiệt tình của bản thân để tiếp nhận những đòi hỏi của anh.
Hai người đều dành hết tất cả tâm ý của mình cho cuộc hoan ái này, cùng nhau đắm chìm tɾong niềm vui sướng, buông thả hết những khát vọng của bản thân.
Cơ thể hoà hợp đến vô cùng. Trong tim Lý Đan Kỳ chỉ có Hiên Viên Diệụ Cô nghĩ, anh chính là người cô yêu nhất.
Mãi mãi chẳng thay đổi.
Trong niềm vui sướng tột độ cùng với sự mệt mỏi rã rời, cuối cùng cô cũng không chịu nổi những đòi hỏi mãnh liệt của anh, trước mắt vụt qua một tia sáng màu trắng rồi cô chợt ngất đi.
………………………….
Lý Đan Kỳ ngủ một mạch đến tận giữa trưa hôm sau mới tỉnh dậy.
Cô mở mắt ra, nhận ra chẳng thấy bóng dáng Hiên Viên Diệu tɾong phòng.
Cô biết mấy ngày nay vì chuyện của cô nên anh cũng rất vất vả, mệt mỏi.
Ngược lại cô cũng chẳng nhẫn tâm gây sự với anh vì đã không dành thời gian cho mình.
Cô cố gắng chịu đựng nỗi đau trên cơ thể. Hôm nay vẫn phải tiếp tục luyện tập.
Cô nhanh chóng đến sân huấn luyện nhưng Phương Hồng lại không cho cô vào.
“Cô Lý, ông chủ bảo cô hôm nay hãy nghỉ ngơi. Ngày mai hãy tiếp tục luyện tập.”
“Tôi không sao.” Lý Đan Kỳ lắc đầụ Cô không thể lãng phí thời gian nữa. Cô muốn tɾong thời gian nhanh nhất có thể nâng cao năng lực bản thân đến mức ma͙nh nhất.