Chương 1198
Nhưng Lý Đan Kỳ lại đang đắm chìm vào nỗi sợ hãi và căng thẳng với những chuyện sắp xảy ra, nên không nhận thấy điều đó.
“Diệu, hãy đồng ý với em, nếu như có nguy hiểm, anh nhất định phải rời khỏi đó ngay lập tức.”
Hiên Viên Diệu vẫn đang nhìn chằm chằm vào mặt cô, cuối cùng thở dài một hơi, lại giơ tay ra ôm lấy vai cô.
“Ngốc ạ, nếu như em xảy ra chuyện, chẳng nhẽ anh lại khoanh tay đứng nhìn sao? Yên đã sắp xếp ổn thỏa cho em rồi. Sẽ không có chuyện gì đâụ”
“Diệu?”
Lý Đan Lỳ dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn trên ngực anh “Anh đối với em thật tốt. Em yêu anh lắm.”
“Anh biết mà.” Yêu à…
Mấy ngày nay, anh đã không ít lần nghe được câu nói này từ cô.
Không biết liệu tɾong thời gian tới, cô có còn nói những lời này nữa hay không.
“Diệụ” Lý Đan Kỳ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào mặt anh, vẻ mặt rất kiên định “Nếu như, em nói là nếu như, lần này em không xảy ra chuyện. Em có thể thuận lợi giết chết Đường chủ gì đó, rồi rời khỏi đó an toàn, vậy thì chúng ta sẽ mãi mãi không chia xa nữa, được không anh?”
Hiên Viên Diệu hơi sững sờ, rồi gật đầu “Được.”
Lý Đan Kỳ vẫn không buông tay, cô lúc này thật hi vọng tên Đường chủ Long Đường đó chết luôn được thì tốt.
“Em còn muốn sinh cho anh hai đứa con, một nam một nữ.”
“Diệu, anh thích con trai hay con gái.”
Hiên Viên Diệu không đáp. Con sao?
Anh bây giờ còn trẻ, vẫn chưa nghĩ đến chuyện con cái.
Đối với anh mà nói, con của anh nhất định sẽ không được kém. Nếu như phải có con, thì cũng là chuyện của ba mươi năm tuổi sau này.
“Anh không thích có con sao?” Lý Đan Kỳ khó hiểu nhìn anh.
“Anh không thích.” Hiên Viên Diệu thật sự không thích.
Đối với anh mà nói, con nối dõi, có cũng được mà không có cũng được.
Hiên Viên Đạt vẫn luôn quan tâm đến người thừa kế, đến lúc chết đi vẫn muốn huyết mạch của gia đình được thừa hưởng.
Anh chỉ cảm thấy thật mỉa mai.
Khóe miệng Lý Đan Lỳ sụp xuống, cô nhìn Hiên Viên Diệu có chút thương xót, chẳng trách hầu như lần nào anh cũng đều dùng cách phòng tránh, thì ra là như vậy.
“Em còn nhỏ, vẫn phải đi học. Anh không muốn em phải sinh con sớm…”
Những người phụ nữ qua tay anh, anh đều bắt họ phải uống thuốc.
Kể từ khi có một người phụ nữ lấy chuyện mang thai ra uy hiếp anh đòi cưới, anh đã rất nghiêm khắc về vấn đề phòng tránh.
Đối với những người phụ nữ bên ngoài, anh không chỉ tự đe0 bao cho mình, mà còn bắt họ phải uống thuốc tránh thai sau khi làm xong.
Còn với Lý Đan Kỳ, mặc dù có vài lần vì hứng lên mà không kịp phòng tránh, anh cũng bảo quản gia hòa thuốc vào nước mà cô uống.
Muốn mang thai con của anh? Con vinh hiển thì mẹ cũng được nhờ? Làm gì có cái chuyện đó.
Anh sẽ không cho những người phụ nữ đó cơ hội nào đâu, ai cũng như nhaụ
“Nhưng em muốn sinh con cho anh.” Lý Đan Kỳ nhìn anh. Ánh mắt lay động lòng người, giống như sắp khóc vậy.
“Em muốn sinh cho anh một đứa con. Không, là hai đứa.” Cô vừa nói vừa áp mặt lên ngực anh.
“Thật sự em rất hối hận, tại sao lại không sinh con cho anh, nếu như vậy, nhỡ như em xảy ra chuyện gì, thì cũng sẽ có hai đứa trẻ bầu bạn với anh.”
Trẻ con, cô rất thích.
Nếu như có thể, cô muốn sinh cho anh hai đứa con, đây đều là những lời thật lòng.