Chương 1203
Huấn luyện là một chuyện, đối phó được lại với địch lại là chuyện khác.
Cô nghĩ, cô vẫn còn quá chậm, nên mới không giết được tên mặt sẹo kia.
Còn cuốn cả Hiên Viên Diệu vào tɾong.
Diệu, anh không sao chứ?
Trong lòng Lý Đan Kỳ rất lo lắng, cô muốn mở mắt ra nhìn, nhưng làm thế nào cũng không mở nổi.
Cả người cô nặng̝ trịch, tay cũng rất nặng̝, cả cơ thể giống như đang chìm tɾong nước.
Đôi khi lại giống như nằm trên đống lửa.
Đủ loại cảm xúc đau đớn đang dày vò cô không ngừng.
Cô muốn phát điên lên.
“Diệụ Diệu…”
Cô hét lên bật dậy, phát hiện ra mình vẫn còn sống.
Ngước nhìn xung quanh, cô đang ngủ tɾong căn phòng mà cô bước vào ban nãy.
Dưới người là chiếc giường cỡ đại này.
Nhìn xung quanh phòng, không hề có một ai, một chút dấu vết tɾong phòng cũng không có.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ đã căn phòng sáng rõ như ban ngày.
Nhìn kĩ lại lượt, cái chỗ ban nãy mà lão g͙ià kia ngã xuống, lại không hề thấy một vết máu nào.
Sạch sẽ đến nỗi khiến cô không khỏi hoài nghi liệu mình có đang nằm mơ không?
Nhưng sự đau đớn về thể xác, cảm giác khi bị đập ma͙nh vào tường, khiến cô chắc chắn rằng mình không phải nằm mơ.
Lưng cô bị đau là do đập ma͙nh vào tường.
Nhưng sao bây giờ nơi này lại yên lặng đến thế?
Cô không hiểu, cũng không rõ tại sao.
Diệu?
Diệu ở đâu? Anh ấy sao rồi? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Cô đã an toàn rồi, còn Hiên Viên Diệu thì sao?
Anh ấy thế nào rồi? Có phải anh đã…
Cô không dám nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy mình sắp phát điên lên rồi.
Cô muốn xuống giường đi tìm Hiên Viên Diệu, thì ngay lúc này, cửa bị ai đó đẩy ra.
Lý Đan Kỳ bị dọa một trận, cả người nhảy sang bên kia giường trốn the0 bản năng.
Lúc này cô mới nhận ra, người vào cửa hóa ra lại là Hiên Viên Diệụ
“Diệu?”
Anh không chết? Anh vậy mà lại không sao?
Cô vội vàng lao đến thật nhanh. Thậm chí không thèm để ý đến vết thương trên người.
Tay cô đặt lên vai Hiên Viên Diệu, nhìn khắp người anh một lượt, từ trên xuống dưới.
Đèn tɾong phòng rất sáng, cô có thể nhìn rõ cả người anh, anh không có bị thương.
Nhưng cô không vẫn không yên tâm được.
“Anh sao rồi? Có bị thương ở đâu không? Có bị làm sao không? Bọn họ…”
Đang mải nói, cô đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Nhưng loại cảm giác không ổn đó chỉ vỏn vẹn tɾong chốc lát.
Thấy Hiên Viên Diệu không sao, cô cảm thấy cả thế giới của mình như bừng sáng, cô rất vui, thật sự rất vui.
“Anh không sao.” Giọng của Hiên Viên Diệu nhàn nhạt, không nghe ra là vui mừng hay tức giận.
“Diệu, anh không sao, thật tốt khi anh không bị gì cả.”
Cô ôm chầm lấy anh, giống như ôm một thứ bảo bối đã mất đi nay tìm được lại.
“Đi thôi, chúng ta rời khỏi nơi này. Diệu, em đã báo thù được rồi. Em cũng không sao nữa. Em rất vui. Em…”
Cô vừa nói vừa an ủi mình, h0àn toàn không nhận ra sắc mặt Hiên Viên Diệu không bình thường chút nào.
“Diệu, chúng ta đi thôi, mau rời khỏi đây, em thật sự không muốn ở lại chỗ này thêm chút nào.”
Đến khi Lý Đan Kỳ nói rất nhiều lần mà Hiên Viên Diệu vẫn không hề phản ứng.
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt Hiên Viên Diệu quá đỗi bình tĩnh. Đôi mắt dài và hẹp ấy sâu vô cùng, không nhìn ra chút vui vẻ hay bất kì cảm xúc nào khác.