Chương 1205
Rất nhiều cảm xúc phức tạp đang dâng trào tɾong lòng cô, từng chút một, chầm chậm, từ từ. Rồi bỗng nhiên nảy ra một kết luận mà đến cô cũng không dám tin.
Kết luận đó khiến cô trợn tròn mắt, nhìn Hiên Viên Diệu trước mặt, cô chỉ cảm thấy toàn thân mình ớn lạnh.
“Anh, anh là người của Long Đường?”
Giọng nói run rẩy, tràn đầy sự kinh ngạc, bàng h0àng. Là như vậy sao?
Không, cô không tin, nhưng sự thật trước mắt khiến cô không thể không tin.
Hiên Viên Diệu thì vẫn bình an vô sự, họ tiến vào trụ sở chính của Long Đường như thể bước vào một chỗ không người vậy.
Mà đến bây giờ họ vẫn được tự do.
Một người có thể nhẫn tâm ra tay với hai kẻ phản bội, sao lại có thể thương hại một kẻ muốn giết chủ nhân của họ cơ chứ?
Bình tĩnh một chút rồi nghĩ lại, thì sẽ tìm ra được kẽ hở của mọi việc.
Từ lúc thuận lợi bước vào cửa, rồi nỗi sợ hãi của Đường chủ Trần đối với Hiên Viên Diệu, cho đến cả vụ ám sát diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Từng vụ việc nối lại với nhau, dường như cho đến lúc này, tất cả đã trở thành một lẽ đương nhiên.
Nỗi sợ hãi tɾong lòng lúc này đã lên đến đỉnh điểm không thể giải thích được.
Cả người cô bỗng run lên, định thoát khỏi người Hiên Viên Diệu mà chẳng cần nghĩ ngợi gì.
Nhưng lúc này cô lại bị anh ôm chặt e0, không cho cô rời đi.
“Thật là một người thông minh.” Giọng nói của Hiên Viên Diệu vừa giống như tán tưởng, vừa giống như than thở.
“Em quả thật thông minh hơn so với tôi nghĩ.”
Những ngón tay với những khớp tay rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó là cổ của cô.
“Nếu thế thì em đoán tiếp xem, tôi là ai tɾong Long Đường?”
Cơ thể Lý Đan Kỳ càng ngày càng run, cô nhìn gương mặt quen thuộc trước mặt mình, dưới ánh đèn, lại hiện lên một vẻ mặt mà cô không quen.
Không, vẻ mặt này thật ra cô cũng rất quen thuộc.
Trước khi yêu Hiên Viên Diệu, cô đã nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều lần.
Đúng vậy, vẻ mặt anh như vậy, cô đã bắt gặp nhiều lần rồi.
Rất nhiều lần, anh đưa phụ nữ vào cửa. Nếu những người cô gái đó phục vụ không tốt hoặc khiến anh không hài lòng.
Thì anh sẽ có vẻ mặt như vậy, sau đó mấy cô gái đó sẽ bị vứt đi.
Thậm chí có hai lần, một cô gái cũng khá gan dạ, dường như là muốn Hiên Viên Diệu cho cô ta danh phận hay gì đó.
Hiên Viên Diệu cười lạnh, cho người ném thẳng cô gái đó ra ngoài, cô gái lúc đó thậm chí còn không mặc quần áo.
Cô thấy rất nhiều, rất nhiềụ
Rất nhiều lần cô đều âm thầm tự nhủ bản thân, tuyệt đối, tuyệt đối không được yêu Hiên Viên Diệụ
Làm giúp việc tɾong nhà hai năm nay, suốt hai năm.
Cô nhìn thấy những người phụ nữ đó còn ít sao?
Ngay từ khi bắt đầu cô đã chống cự Hiên Viên Diệu như vậy. Nhưng sau này thì sao?
Những sự dịu dàng vô tình, mỗi lúc sự yêu thích được thể hiện ra.
Khiến cô dần dần quên mất, quên mất bản tính của Hiên Viên Diệụ
Cô đã yêu anh.
Yêu phải người đàn ông tà ác, phô trương, luôn có vẻ kỳ lạ đó.
Phải lòng người đàn ông ban đầu còn khiến cô sợ hãi nhưng sau này lại khiến cô yêu thích.
Bây giờ người đàn ông này lại có khả năng là người của Long Đường…
Không, không phải là có khả năng. Mà anh chính là người của Long Đường.