Người Tình Bí Ấn
Chương 1214
⬅ Trước Tiếp ➡

Cô đơn thuần, cũng chỉ mới mười chín tuổi, sao có thể chịu đựng nổi biến cố như vậy?
Cô chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, súng tɾong tay lại như càng nặng̝ hơn.
“Nổ súng đi, giết tôi đi.”
Cô mãi vẫn không hề động đậy, Hiên Viên Diệu lại hối thúc cô.
Trò chơi này, hôm nay phải kết thúc thôi.
Lý Đan Kỳ nhắm mắt lại, tɾong mắt đau đớn chua xót không thôi.
Cô muốn khóc, nhưng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Hiên Viên Diệu vào lúc này.
Thế nhưng, nhưng nước mắt cứ như có ý thức của chính mình mà trào ra không ngừng.
Chảy dọc the0 gò má cô rồi rơi xuống đất.
Cô không xuống tay được.
Đột nhiên cô phát hiện, bản thân mình lại không thể ra tay được?
Cho dù người đàn ông này là hung thủ giết chết ba mẹ cô, cho dù anh không hề yêu cô.
Cho dù anh chỉ là lừa gạt cô, chỉ chơi đùa cô.
Vậy mà bây giờ, cô lại không thể ra tay giết chết anh?
Nước mắt tuôn trào, cô gần như không thể nhìn rõ gương mặt Hiên Viên Diệu ở phía trước.
Hiên Viên Diệu nhìn nước mắt của cô, sau khi hai người ở bên nhau, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy cô rơi lệ như vậy.
Dù cho lần trước cô biết được ba mẹ mình đã chết như thế nào, muốn báo thù cũng chưa từng kích động như vậy.
Nước mắt rơi xuống đất, bắn lên thành những giọt nước nhỏ.
Rồi lại đến giọt thứ hai, thứ ba.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt, buồn phiền tɾong lòng lúc nãy vừa mới kiềm chế không hiểu sao bây giờ lại xuấthiện.
Anh cảm thấy rất bực bội, vô cùng bực.
Chưa kịp để anh nói gì thì Lý Đan Kỳ đã mở lời.
Cô cầm súng, lùi ra sau một bước, lại một bước. Tuy rằng súng tɾong tay vẫn nhắm vào Hiên Viên Diệu, nhưng lại cách xa khoảng chừng hai mét.
“Hiên Viên Diệụ Anh thắng rồi.”
Có ý gì?
Hiên Viên Diệu ngẩng đầu nhìn Lý Đan Kỳ, đợi cô nói tiếp câu phía saụ
Lý Đan Kỳ cố dùng sức, môi cũng đã bị cắn ma͙nh.
Hít thật sâu, cô khẽ chớp mắt, cố gắng kiềm chế nước mắt nơi khóe mắt.
Sau đó trừng lớn mắt nhìn Hiên Viên Diệụ
“Anh thắng rồi, tôi đúng là yêu anh.”
Cô không ra tay được, cô không thể nào bắn anh được…
“Hiên Viên Diệu, bây giờ anh rất đắc ý đúng không?”
Hiên Viên Diệu yên lặng một lúc, sâu đáy lòng lại không còn buồn bực mà lại có chút chờ mong mà anh bản thân anh cũng không biết.
“Em không báo thù sao?”
Lý Đan Kỳ lắc đầu, báo thù thế nào?
Vốn dĩ cô không giết được Hiên Viên Diệụ
“Qua đây.” Hiên Viên Diệu đưa tay ra ý bảo Lý Đan Kỳ đi qua.
Lý Đan Kỳ lại lùi về sau một bước.
“Tôi có lỗi với ba mẹ tôi.”Cô vô dụng͟͟, không những không báo thù cho họ mà còn phải lòng kẻ thù đã giết họ.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt, đang muốn đứng lên.
Lý Đan Kỳ bắn một phát súng dưới chân anh “Đừng qua đây.”
Đạn tɾong súng lại là đạn thật sao? Cô còn nghĩ rằng, vừa nãy là anh lừa mình.
Hiên Viên Diệu bất động, nhìn vết đạn dưới chân, âm thanh rất khẽ “Bỏ súng xuống, qua đây.”
Chỉ cần cô không báo thù đã chứng tỏ được người cô yêu là bản thân anh. Vậy thì anh sẽ…
“Hiên Viên Diệụ” Lý Đan Kỳ không nhìn thấy sự mong chờ tɾong mắt anh, cũng không nhìn thấy được sự phấn khích mơ hồ tɾong mắt anh.
Cô chỉ đang chìm đắm tɾong suy nghĩ của bản thân mình.
“Tôi rất hận bản thân mình.”
Hận bản thân mình vô dụng͟͟, yếu đuối, không có chút khả năng tấn công như thế.


⬅ Trước Tiếp ➡