Chương 1220
Mơ hồ có thể nhìn thấy một khoảng trắng mờ tɾong vườn hoa, có lẽ ngày đầu tiên của năm mới sẽ yên bình vui vẻ và may mắn.
Nhưng anh lại không hề thấy vui vẻ và may mắn một chút nào.
Lý Đan Kỳ vẫn đang nằm tɾong phòng phẫu thuật, sống chết đến nay còn chưa rõ.
Mặc dù anh tin vào y thuật của bác sĩ nhưng anh cũng biết rất rõ rằng phát súng ấy đã bắn tɾúng vào tim của cô.
Tim...
Bất giác đưa tay xoa nhẹ lên ngực. Cảm giác dính dính ẩm ẩm, mùi máu tanh tanh mằn mặt.
Đó là... máu của cô.
Chiếc áo sơ mi vẫn đang vắt lộn xộn ở đó.
Nhấc tay lên là mơ hồ có thể nhìn thấy vết máu màu đỏ.
Đó là... máu của cô.
Trái tim lại bắt đầu đau đớn.
Từng hồi từng hồi không ngừng co rút.
Kịch liệt đến mức kể cả anh dùng tay ôm chặt lấy cũng không thể xoa dịu đi.
Đây là lần đầu tiên tɾong đời Hiên Viên Diệu nếm thử cảm giác đau lòng.
Cho dù năm đó biết được Hiên Viên Đạt chính là người giết chết mẹ mình thì anh cũng không có cảm xúc kịch liệt như vậy.
Cảm giác này thực sự rất xa lạ với anh, xa lạ đến mức khiến anh h0àn toàn không thể phản ứng lại.
Tại sao, tại sao trái tim lại đau đớn đến vậy?
Hiên Viên Diệu đứng tựa lưng vào tường ngây ngốc nhìn bông tuyết bay lượn ngoài cửa sổ, không hiểu tại sao anh lại cảm thấy thân thể mình lạnh đi từng hồi.
Sự lạnh lẽo đó xuấtphát từ xương tủy thấm ra ngoài.
Mùa đông năm nay... thực sự rất lạnh.
Từ khi nào mà Washington lại lạnh như vậy?
Sắc trời ngày càng sáng rõ hơn. Ông mặt trời chưa ló rạng mà vẫn bị che phủ bởi những tầng mây dày đặc.
Xoay người nhìn về phía phòng phẫu thuật.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ rồi.
Lý Đan Kỳ...
Anh hối hận. Rất hối hận, cực kỳ hối hận.
Anh ghét mình tại sao lại sốt sắng đến thế? Người hận anh trên đời này còn ít hay sao?
Không yêu anh thật lòng thì có liên quan gì?
Ngay cả ba mẹ anh cũng không yêu thương anh.
Ba anh coi anh như một công cụ, một công cụ để kế thừa của Long Đường.
Mà mẹ anh... lại biến anh trở thành bàn đạp để đòi hỏi Hiên Viên Diệu cho bà một danh phận.
Lòng tham của mẹ anh quá lớn, bà muốn làm bà chủ của Long Đường.
Mà ba anh lại chỉ coi bà là người tình, mặc dù bà đã sinh con đẻ cái nhưng ông ta vẫn không chịu cho bà một danh phận.
Sau đó nói chuyện không thành, mẹ anh đòi đưa anh đi, thế là Hiên Viên Đạt dứt khoát tiễn bà đi gặp Diêm Vương.
Sau khi Hiên Viên Đạt chết đi thì anh mới biết được chuyện này.
Hiên Viên Đạt sợ anh ôm hận vì ông ta đã hại chết mẹ anh, không chịu cống hiến sức lực cho Long Đường nên vào giây phút cuối cùng của cuộc đời mới chịu nói cho anh biết.
Ông g͙ià này cũng nghĩ nhiều thật đấy.
Anh đã hi sinh nhiều thứ như vậy nên tất nhiên Long Đường phải là của anh. Bằng không chẳng phải anh tốn công chịu khổ rồi sao?
Từ nhỏ anh đã lớn lên tɾong h0àn cảnh tàn nhẫn như vậy, đối với anh mà nói cá lớn nuốt cá bé, kẻ ma͙nh sẽ chiến thắng là quy luật tự nhiên.
Anh nghĩ như vậy và cũng làm như vậy.
Đối với Lý Đan Kỳ, phần lớn anh đều mang tâm thái xem kịch cho vui, giây phút động lòng rất ít.
Thỉnh thoảng thấy cô mỉm cười xinh đẹp hay nô đùa nghịch ngợm, anh cũng chỉ cảm thấy thú vị.