Người Tình Bí Ấn
Chương 1228
⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi mắt nhắm chặt tɾong một khoảng thời gian dài mang the0 một chút ánh mắt mông lung đang trợn tròn lúc này lại cố chấp trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệụ
"Hiên Viên Diệu, anh là thằng khốn nạn..."
Anh ta hại cô còn chưa đủ, lại còn muốn hại cả con của cô.
Đúng là... đúng là khốn nạn đến tột cùng.
Hiên Viên Diệu không biết phải phản ứng như thế nào.
Mỗi ngày anh đều nghĩ đến lúc Lý Đan Kỳ tỉnh lại. Mỗi ngày đều nghĩ, mỗi ngày đều mong chờ.
Nhưng tɾong lòng lại biết rõ rằng vết thương của cô rất nghiêm trọng... cho dù là thân thể hay trái tim.
Nếu cô không chịu tỉnh thì anh cũng đã chuẩn bị xong cả rồi. Cô hôn mê một ngày, anh đợi cô một ngày, cô hôn mê một năm, anh chờ cô một năm.
Cho dù là mười năm hay hai mươi năm.
Nếu anh đã quyết định thì nhất định sẽ đợi cô tỉnh lại.
Anh sẽ nói lời yêu cô, nếu cô không có phản ứng thì anh sẽ thử uy hiếp cô một chút.
Nhưng anh không ngờ là thế mà cô đã tỉnh lại thật rồi.
Niềm vui sướng đến quá bất ngờ khiến Hiên Viên Diệu không kịp phản ứng lại mà chỉ kinh ngạc nhìn gương mặt mang the0 vẻ tái nhợt của Lý Đan Kỳ đang nằm trên giường.
Lý Đan Kỳ ngủ quá lâu, giọng nói trở nên khàn đặc, cổ họng cũng khô không khốc.
Trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu, cô chỉ hận không thể dùng ánh mắt của mình chọc một cái lỗ trên người anh.
Đã lâu không nói chuyện nên bây giờ bất chợt lên tiếng khiến giọng nói của cô vô cùng khó nghe. Thậm chí lúc nói ra thành tiếng còn vô cùng đau đớn.
Nhưng cô không quan tâm được nhiều như thế, cô nhớ toàn bộ mọi việc nhưng cả người lại yếu ớt không làm được gì.
Mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông, lúc này tɾong trái tim cô chỉ có lửa giận.
Lửa giận bùng cháy dữ dội khiến cô không thể kiểm soát giọng điệu của mình.
Không thể đứng dậy cũng không có nghĩa là cô sẽ cứ thế quên đi.
"Hiên Viên Diệu, anh có còn là con người không? Anh, anh còn dám đưa con tôi đi sao? Anh nằm mơ đi."
"Tôi, còn lâu tôi mới sinh con cho anh. Anh quên chuyện này đi."
"Hiên Viên Diệụ Tôi sẽ không tha cho anh đâụ"
"Anh là thằng khốn nạn, nếu anh dám bắt con tôi trở thành đại ca xã hội đen thì nhất định tôi sẽ liều mạng với anh."
"Tôi, tôi..."
Thân thể quá yếu ớt, cổ họng cũng khô khốc khó chịu làm cô không thể nói nên lời, thống khổ đến mức mặt nhăn cả vào.
Lúc này Hiên Viên Diệu mới phản ứng lại, lập tức rót một cốc nước rồi cẩn thận đỡ cô dậy, đút nước cho cô.
Lý Đan Kỳ muốn đẩy anh ra nhưng quả thực lúc này người cô không còn chút sức lực nào hết.
Hơn nữa đúng là cô thấy rất khát nước nên chẳng thèm để ý đến những chuyện khác, uống một lần hết sạch cốc nước.
Cô cảm thấy cổ họng thoải mái hơn một chút, tɾong người cũng khỏe khoắn hơn.
Trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu rồi lại bắt đầu to tiếng mắng người.
"Hiên Viên Diệu, đồ khốn kiếp, anh có nghe thấy không hả? Tôi không cho phép anh đưa con tôi đi, không cho phép anh để con tôi làm đại ca xã hội đen."
Cô nuốt nước bọt để làm cho hơi thở của mình ổn định lại.
"Không. Không đúng, tôi căn bản sẽ không sinh con cho anh, anh, cái tên..."
Những lời sau đó h0àn toàn biến mất.
Hiên Viên Diệu hôn lên môi cô.
Hai mắt cô trợn tròn, không hề có ý phản kháng dù chỉ một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡