Chương 1241
Tiết trời mùa xuân nhiệt độ hơi thấp, cho dù có mở điều hoà thì Lý Đan Kỳ vẫn cảm thấy có chút lành lạnh.
“Hiên Viên Diệu, anh thả tôi ra, tôi bị lạnh.”
“Không sao, một chốc nữa là nóng thôi.”
Hiên Viên Diệu không buông ra, vẫn còn ngồi bên giường, cẩn thận trêu chọc hai trái đào ngọt của cô.
“Hiên Viên Diên, anh vô liêm sỉ, anh đây là đang cưỡng bức, anh thả tôi ra, anh đây là tội phạm cưỡng bức.”
“Em ồn thật.” Hiên Viên Diệu khẽ nhíu mày, nhưng không tức giận. Lại tiến đến gần Lý Đan Kỳ.
Bờ môi mỏng của anh lướt qua tai cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.
“Tội phạm cưỡng bức anh đây, sẽ khiến em sướng như chết đi sống lại.”
Sắc mặt Lý Đan Kỳ ửng hồng, nỗi hận tɾong lòng lại càng rõ ràng mà người đàn ông này lại chẳng hề cảm nhận được một chút nào.
Ngón tay tiếp tục động tác, môi lưỡi cũng bắt đầu xâm nhập vào.
Hôn mút từng chút, trêu chọc từng chút một.
Cho dù Lý Đan Kỳ đã trải qua vài lần cùng anh nhưng làm sao có thể chịu nổi sự trêu đùa như vậy?
Chốc lát cô đã chìm đắm vào du͙c vọng do anh cố tình tạo ra.
“Hiên Viên Diệu, dừng tay…”
Đừng chạm vào nơi đó của cô.
Nhưng sao sao có thể nghe the0 cô chứ?
“Đừng như vậy. Anh đi ra…”
“Anh, thật ngứa. Hiên Viên Diệu, anh đừng như vậy…”
Cô cố gắng cầu xin, không giống như chống cự mà lại giống như đang gọi mời.
Mà cho dù có thật sự chống cự thì Hiên Viên Diệu sao có thể nghe the0.
Anh không phải không biết lấy lòng phụ nữ, chỉ là trước đây không muốn mà thôi.
Nhưng lại không thể chấp nhận Lý Đan Kỳ trước giờ đều luôn nghe the0 anh mà bây giờ lại luôn muốn trốn.
Thậm chí còn không ngại lấy cái chết để ép buộc.
Chết? Anh sẽ để cô chết dễ dàng như thế mới là lạ.
Anh không những không để cô đi, mà còn muốn để cô nhìn xem, cô và anh hợp nhau đến thế nào.
Cứ tiếp tục trêu chọc, liên tục mơn trớn.
Mỗi một động tác đều khiến cô điên cuồng.
Thân dưới đã ướt đẫm một mảng, nhưng người đàn ông xấu xa đó lại không chịu thỏa mãn cô.
Cô gần như muốn khóc thành tiếng.
“Hiên Viên Diệu…”
“Gọi tên anh.”
“…” Cắn chặt răng, sao Lý Đan Kỳ lại chịu gọi được.
Hiên Viên Diệu cũng không buồn bực, đưa ngón tay vào sâu bên tɾong sau đó lại rút ra.
Tiến tiến lùi lùi, lặp đi lặp lại.
Cơ thể cô đã mềm nhũn như nước “Đừng…”
“Gọi tên anh, anh sẽ tha cho em.”
“…”
Không chịu gọi, anh càng tăng thêm sức lực, thậm chí còn dùng cả môi lưỡi.
Cô nào phải đối thủ của anh, tɾong chốc lát đã đầu hàng chịu thua rồi.
“Diệu, xin anh, tha cho tôi.”
Bị g͙iày vò như vậy đối với bản thân cô vừa mới trải qua cuộc tình cách đây không lâu thì thật sự quá sức, quá sức với cô rồi.
“Được. Anh đây sẽ tha cho em.”
Anh đứng thẳng người, cởi quần áo trên người mình
Anh cũng đã bị kích thích từ nãy, trên trán, sau lưng đã lấm tấm mồ hôi.
Ý chí yếu đuối như vậy đối với anh mà nói cũng là chuyện trước nay chưa từng có.
Trước đây cho dù phụ nữ có trêu chọc, có quyến rũ đến thế nào.
Thì anh vẫn có thế bình tĩnh như thường.
Chỉ có cô, cũng chỉ có cô…
Cơ thể đâm vào ma͙nh mẽ, thỏa mãn cô đồng thời cũng thỏa mãn bản thân mình.
Khoé mắt Lý Đan Kỳ lấm tấm vài giọt nước mắt. Trong lòng rất hận, vô cùng căm hận.