Người Tình Bí Ấn
Chương 1244
⬅ Trước Tiếp ➡

“Lần sau, nếu em còn muốn chạy trốn, anh sẽ trói em vào giường cả đời, em biết là anh đều làm được mà.”
Hiên Viên Diệu biết cô hận mình, cô muốn trốn.
Nhưng sao anh lại cho phép điều đó chứ?
Nếu như anh không yêu cô, vậy thì thôi, nhưng anh cũng yêu cô rồi.
Vậy thì anh tuyệt đối không cho phép cô rời khỏi mình.
Thời gian trôi qua từng ngày lại từng ngày, Lý Đan Kỳ càng lúc càng tuyệt vọng.
Sắc mặt cô khi gặp Hiên Viên Diệu cũng càng lúc càng khó coi. Mà càng như vậy thì buổi tối Hiên Viên Diệu lại sẽ thay đổi cách thức g͙iày vò cô.
Mỗi tối đều phải làm đến khi cô phải cầu xin mới ngừng lại, mới chịu tha cho cô.
Cô trốn không thoát, cũng không thể chấp nhận anh.
Cô cảm thấy bản thân mình chắc chắn sẽ hoá điên.
Một tháng, hai tháng, nửa năm, một năm.
Cô và Hiên Viên Diệu giằng co như vậy mà đã duy trì được hơn một năm rồi.
Dần dần Lý Đan Kỳ không còn phản kháng nữa.
Vào lúc Hiên Viên Diệu muốn cô, thậm chí cô còn biết chủ động hùa the0.
Hiên Viên Diệu cũng cho rằng, cô đã từ bỏ chuyện chạy trốn. Cũng đã cam chịu số phận.
Anh đối xử với cô càng lúc càng tốt, càng lúc càng dịu dàng, chỉ ngoại trừ lúc trên giường.
Ngoại trừ việc không cho cô rời đi, thì anh cũng thay đổi cách lấy lòng cô. Nhưng Lý Đan Kỳ cũng không cảm kích.
Cô chỉ có vẻ ngoài là không phản kháng, bởi vì cô biết bản thân mình không chống lại được. Nhưng không có nghĩa là cô thật sự từ bỏ suy nghĩ bỏ trốn.
Hiên Viên Diệu đối xử với cô càng tốt, càng dịu dàng.
Thì cô càng cảm thấy bản thân mình giống như một thú cưng, một thứ đồ thuộc về riêng anh.
Lý Đan Kỳ lại càng muốn bỏ trốn.
Cô đang đợi, đợi cơ hội.
Mà cuối cùng cô cũng đợi được rồi.
Ngày đó, là sinh nhật hai mươi tuổi của cô.
Hiên Viên Diệu rất vui vẻ hào hứng, sáng sớm đã đến rồi, sau đó nhìn cô dịu dàng.
“Hôm nay là sinh nhật em, em muốn cái gì?”
Vẻ mặt anh rất chân thành, Lý Đan Kỳ chỉ xem như anh đang làm trò, cô mím môi nhìn Hiên Viên Diệụ
“Tôi không muốn thứ gì cả.” Tôi muốn tự do, anh có đồng ý cho tôi không?
Nếu đã không cho vậy thì có nói gì cũng đều là giả cả thôi.
“Vậy có muốn ra ngoài đi dạo chút không?”
Hiên Viên Diệu biết mấy ngày nay cô vẫn ở Long Đường rất buồn ċһán, thỉnh thoảng ra ngoài thì cũng quay về nhanh chóng, chắc chắn là rất ċһán.
Tim Lý Đan Kỳ khẽ lệch nhịp, nhưng vẫn lắc đầu “Không muốn đi.”
“Đi thôi.” Cô càng không muốn đi thì Hiên Viên Diệu lại càng muốn để cô đi cùng mình.
Đưa tay ra kéo lấy tay cô, vô cùng ân cần, cẩn thận mặc quần áo cho cô, thay g͙iày rồi mới đưa cô ra ngoài.
Lý Đan Kỳ ngồi trên xe, cũng không buồn nhìn bên ngoài xe.
Vẻ mặt không chút hứng thú, Hiên Viên Diệu cũng không giận.
Hơn một năm nay, Lý Đan Kỳ nghe lời hơn nhiềụ Khi trên giường cũng phối hợp với anh hơn so với lúc trước.
Hiên Viên Diệu cũng rất hài lòng, mặc kệ có nói thế nào thì ít ra cô cũng không muốn chạy trốn nữa rồi.
“Muốn đi đâu chơi?”
Lúc này đã vào cuối thu, thời tiết ở Washington cũng không tệ.
Nắng vàng chiếu rọi, nhiệt độ cũng không quá thấp.
Lý Đan Kỳ quay mặt sang, nhìn ánh mắt dịu dàng của Hiên Viên Diệu “Tôi muốn đi công viên giải trí.”
“Công viên giải trí?” Hiên Viên Diệu hơi ngạc nhiên, Lý Đan Kỳ muốn đi công viên giải trí?


⬅ Trước Tiếp ➡