Chương 1249
“Không sao, nhưng vẫn rất yếụ Vợ ngài thực sự rất giỏi, một lần sinh ba đứa.”
Hiên Viên Diệu lại cười.
Miệng cười toe toét, không khác gì bị thần kinh.
Đến lúc h0àn hồn lại, A Long đã sắp xếp xong hết mọi chuyện rồi.
Lý Đan Kỳ nghỉ ngơi tɾong phòng bệnh, bác sỹ nói thuốc gây tê phải mấy tiếng nữa mới hết tác dụng͟͟.
Ba đứa đó, Hiên Viên Diệu vui mừng, muốn đưa tay vào lồng ấp chạm vào mấy đứa trẻ.
Rồi lại thấy chúng như những món đồ quý giá, chạm vào liền vỡ vụn.
Bàn tay duỗi ra lại hạ xuống.
Cuối cùng quay người nhìn A Long “Đúng rồi, bác sỹ có nói là con trai hay con gái không?”
“Hai bé gái, một bé trai.”
A Long biết Hiên Viên Diệu vui đến điên rồi, thế nhưng sự thất thường ấy cũng hợp lý.
“Bên trái ngoài cùng là đứa thứ nhất, là con trai, đứa thứ hai, thứ ba, là con gái.”
Hiên Viên Diệu gật đầu, ánh mắt lại rơi vào ba đứa trẻ.
Ba đứa bé hiện tại vẫn nho nhỏ, thứ nhất là vì không đủ tháng, hơn nữa lại là sinh ba nên rất nhỏ.
Đôi mắt nhắm chặt, không nhìn ra được là giống ai.
“Cậu nhìn xem, chúng nó giống ai?”
Hiên Viên Diệu cũng chỉ là tiện miệng hỏi, đứa bé vẫn nhỏ như vậy, nhìn ra được giống ai mới lạ.
“Giống chủ nhân.” A Long lại còn thực sự quan sát một lúc mới trả lời.
“Ờm, tôi cũng thấy giống tôi.” Hiên Viên Diệu lại hào hứng.
Cái cảm giác này không giải thích được.
Trước ngày hôm nay, anh không quan tâm gì việc con cái. Có con hay không cũng không quan trọng.
Thế nhưng bây giờ nhìn thấy ba đứa trẻ này, nhỏ nhỏ hồng hồng.
Mà ba đứa trẻ này lại là do Lý Đan Kỳ sinh, anh đột nhiên liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vô cùng hạnh phúc.
Mà quan trọng nhất là, lại là ba đứa.
Mấu chốt là sinh ba còn hiếm hơn sinh đôi nhiềụ
Ngẫm lại lại thấy, ừm, anh quá lợi hại.
“Gọi người qua, chăm sóc ba đứa nhỏ cho tốt.”
Hiên Viên Diệu nói xong, liền đi qua thăm Lý Đan Kỳ.
Lần này, anh tin cô h0àn toàn sẽ không bao giờ trốn thoát.
Ba đứa bé đó, xem cô chạy đi đâụ
Lý Đan Kỳ ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, thấy bụng nhẹ hơn hẳn, nhưng vẫn đau như cũ.
Cô mở mắt ra, tɾong thoáng chốc liền không biết mình đang ở đâụ
Cơn đau bụng dữ dội trước khi bất tỉnh khiến cô bỗng mở to mắt, không kịp suy nghĩ mà ngồi bật dậy, cơn đau trước bụng ập đến khiến cô không thể nào không nằm lại xuống.
“Em muốn làm gì?”
Hiên Viên Diệu vẫn chăm nom bên cạnh cô, thấy cô tỉnh rồi, liền lại gần ấn bả vai của cô lại trước.
“Em vừa mới sinh mổ, nghỉ ngơi cho tốt đã, chưa được đứng lên.”
Lý Đan Kỳ nhìn thấy anh, tɾong mắt chỉ thấy một màu u tối.
Vậy con của cô đâu? Anh sẽ làm thế nào với con cô?
“Con đâu? Con tôi đâu?”
Giọng cô lộ ra vẻ sợ hãi vô tận, cô thực sự không tin người như Hiên Viên Diệu sẽ có tình cha, sẽ yêu thương được đứa bé.
Cơ thể còn rất yếu, nhưng nỗi sợ hãi tɾong lòng không vì sự đau đớn đó mà giảm bớt.
Cô siết chặt cánh tay của Hiên Viên Diệu, cô rất sợ, thực sự rất sợ.
Sợ Hiên Viên Diệu sẽ gây bất lợi cho đứa bé.
“Con không sao, vẫn đang ở tɾong lồng ấp.” Hiên Viên Diệu đặt người cô xuống “Em thả lỏng đi, đừng lo lắng.”
“L ng ấp?” Lý Đan Kỳ nghe xong càng lo lắng “Sao lại ở tɾong lồng ấp? Con bị làm sao?”