Chương 1256
Cô cũng không biết Hiên Viên Diệu liệu có đồng ý hay không.
Nhưng quan trọng hơn là Hiên Viên Diệu thực sự có khả năng trông cô cả đời.
Cái cuộc sống kiểu ấy, chỉ cần nghĩ một chút thôi cũng đủ để khiến cô phát điên. Con gái cô cũng thế.
Cô chẳng qua chỉ là muốn sống như một người bình thường.
Hiên Viên Diệu nhìn tia sáng tɾong mắt cô, có mong đợi, có sợ hãi, có bất lực, cũng có những cảm xúc khác lẫn lộn đan xen.
Tầm mắt anh lại rơi vào con gái mình.
Muốn để cho con gái sống như một người bình thường?
Thật đúng là buồn cười
Sống như một người bình thường?
Khóe môi khẽ nhếch lên, đột nhiên anh muốn cười.
Kể từ ngày ba mẹ cô nằm vùng, cuộc đời cô đã định sẵn không thể nào sống như một người bình thường được rồi.
Thế mà cô bây giờ lại dám nghĩ về một cuộc đời bình thường?
Nhìn chằm chằm vào gương mặt Lý Đan Kỳ hồi lâu, tầm mắt của Hiên Viên Diệu lại chuyển sang cô con gái nhỏ.
Thấy vẻ mặt ngây thơ tɾong sáng của con bé, cuối cùng quyết định quên đi.
Nếu đây là mong muốn của cô, anh sẽ thành toàn.
Anh từng nghĩ, chỉ cần cô the0 anh về Long Đường là sẽ biết, cô sinh được ba đứa con, chứ không phải chỉ một.
Thế nhưng bây giờ anh đã có thể đoán được phản ứng của cô khi biết mình sinh được ba đứa con.
Muốn tất cả con mình đều sống như một người bình thường?
Đùa gì vậy, nếu vậy thì ai thừa kế Long Đường của anh?
Nếu cô sẵn sàng cam đoan không chạy trốn, vậy thì anh cũng không lùi bước.
Đứa con gái này, để cho cô nuôi dạy, sau này con bé trở thành người thế nào, anh không nhúng tay vào, cũng không can thiệp.
Thế nhưng hai đứa còn lại…
Long Đường nhất định phải có một người thừa kế.
Đứa con trai lớn nhất của anh chắc chắn là không thừa kế không được.
Còn đứa con gái còn lại, anh cũng sẽ có con bé gánh vác trách nhiệm của riêng mình.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, vô số tính toán xẹt qua tɾong đầu Hiên Viên Diệụ
Lúc anh không nói gì, Lý Đan Kỳ thật ra vô cùng căng thẳng.
Cho dù có ở phương diện nào, cô cũng chẳng có gì có thể đánh bại được anh.
Bây giờ chỉ có thể đánh cược một lần.
Cuối cùng, Hiên Viên Diệu cũng mở miệng.
“Được, em có thể không trở lại Long Đường, nhưng nhất định phải ở bên cạnh anh, con gái cũng thế.”
“Tôi muốn đi học nữa.” Cô phải học xong, rồi làm những chuyện cô muốn làm.
“Được.” Hiên Viên Diệu đồng ý.
Anh đồng ý quá dễ dàng, khiến Lý Đan Kỳ không thể tin nổi “Anh, anh đồng ý?”
“Ừm.”
Hiên Viên Diệu gật đầu, coi như đã thương lượng xong, anh gọi bảo mẫu, bảo cô ấy bế con đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, anh ngồi xuống bên cạnh Lý Đan Kỳ, nhìn vào ánh mắt cô “Lần này, em sẽ không trốn chứ?”
Lý Đan Kỳ lắc đầu “Chỉ cần anh đồng ý, tôi sẽ không trốn nữa.”
“Không hận anh?”
Lý Đan Kỳ giật mình, muốn nói mình hận, thế nhưng lại không nói ra miệng được.
Thực ra tɾong hơn một năm mất đi tự do, anh vẫn đối xử rất tốt với cô.
Chưa kể hơn một tháng vừa rồi, hầu như mọi chuyện anh đều nghe the0 cô.
Đương nhiên, trừ việc bắt cô phải quay trở về Long Đường.
Cô từ lâu đã không còn hận anh rồi.
Nếu không, ngày đó viên đạn đã găm vào người anh rồi.
Nhưng không hận, không có nghĩa là chấp nhận.