Người Tình Bí Ấn
Chương 1259
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng Hiên Viên Diệu rất không thích chụp ảnh kiểu này. Chỉ cần phát hiện cô chụp mình, liền lập tức quay mặt đi.
Mà hứng thú của Lý Đan Kỳ khi ấy cũng tăng vọt.
Nghĩ mọi cách để chụp được chính diện của Hiên Viên Diệụ
Mà Hiên Viên Diệu cũng nghĩ mọi cách để né.
Nhiều khi không trốn được, liền cứ thế bắt lấy cô XXOO.
Như thế cô sẽ không có thời gian phiền mình nữa.
Cho dù Hiên Viên Diệu có canh phòng nghiêm ngặt thế nào, cũng sẽ có lúc thả lỏng cảnh giác.
Hôm nay, Hiên Viên Diệu vừa bay sang Trung Đông xử lí một giao dịch. Đi khoảng tầm một tuần mới về.
Thế nhưng lúc về lại nhận ra Lý Đan Kỳ không có ở nhà.
Nhíu mày, Hiên Viên Diệu liền nhàm ċһán đi tắm rồi leo lên giường ngủ.
Mà Hiên Viên Duy Nhất vừa tròn ba tuổi, cũng đúng lúc lên lầu tìm mẹ.
Cơ thể nhỏ bé của con bé lảo đảo chạy vào phòng mẹ, nhưng lại không thấy mẹ tɾong phòng.
Chỉ thấy ba trên giường…
Mà con bé có hơi sợ ba.
Ba luôn không vui cười với bé bao giờ, đôi khi còn trừng mắt nhìn bé.
Thế nhưng bé vẫn rất thích ba.
Thế là Duy Nhất bé nhỏ bước qua từng chút một rồi leo lên giường, ghé đầu vào nhìn gương mặt của ba.
Hiên Viên Diệu cảm nhận được bên cạnh có người, tưởng Lý Đan Kỳ đã quay lại.
Mở mắt ra lại thấy là Duy Nhất bé nhỏ, nhất thời có hơi khó chịu, nhưng cũng chỉ có một chút thôi.
“Sao con lại ở đây?”
Anh không ghét đứa trẻ này, nhưng cũng không gần gũi.
“Con, con tìm mẹ.” Hức, ba hung dữ quá, Hiên Viên Long Nhất bị vẻ mặt của anh dọa sợ, sắp khóc đến nơi.
Đôi mắt rưng rưng của con bé có hơi giống Lý Đan Kỳ, tɾong lòng Hiên Viên Diệu lại dâng lên cơn phiền muộn khó hiểu “Không được khóc.”
“…” Hiên Viên Long Nhất không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt đáng thương ấy mà nhìn anh. Hai giọt nước mắt long lanh như chực trào rơi xuống.
Hiên Viên Diệu định đuổi con bé ra ngoài, thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt ấy của con bé lại có hơi không đành lòng.
“Chờ chút nữa là mẹ con quay lại.”
Nãy Lý Đan Kỳ gọi đïện thoại, nói hôm nay có một hoạt động của câu lạc bộ, về hơi muộn xíụ
Mà anh để nhanh chóng trở về, đã ép lịch trình vốn là mười ngày xuống còn năm ngày, buồn ngủ không chịu được.
Quên đi, để quỷ nhỏ này tɾong đây cũng được.
“Ba muốn ngủ, con không được ầm ĩ.”
Anh vươn tay ra ôm bóng dáng nhỏ bé kia vào lòng, rồi ngủ tiếp.
Duy Nhất bé nhỏ cố gắng vặn mình, nhưng không được.
Định dẩu môi lên khóc, nhưng lại nhớ ra ba có vẻ rất ghét mình khóc. Nước mắt lại ngừng, bất đắc dĩ cong môi, trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệụ
Mà trừng mắt được một lúc, con bé quay đầu lại, tò mò nhìn gương mặt ba lúc ngủ.
Ầu, ba đẹp trai quá. Mùi của ba cũng rất dễ chịụ
Mặc dù khi nãy ba hơi hung dữ, nhưng, nhưng đây là lần đầu tiên ba ôm mình ngủ.
Được rồi, mình không chọc tức ba nữa.
Hiên Viên Duy Nhất suy nghĩ cẩn thận, không tức giận nữa, vươn tay nhéo nhéo mặt ba. Nhận ra ba không tỉnh dậy, cũng không tức giận.
Ầu, ba đẹp trai thật đấy. Còn đẹp trai hơn tất cả ba của các bạn mà mình thấy.
Nhìn một lúc, con bé cũng thấy thật buồn ngủ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào tɾong lồng ngực ba, Duy Nhất bé nhỏ cứ thế mà ngủ mất.
Lúc Lý Đan Kỳ về đến nhà, nhìn thấy trước mắt mình là cảnh tượng ấy.


⬅ Trước Tiếp ➡