Chương 31
Cái tên Phác Tương Vũ này.
Có điều, những người đi theo Phác Tương Vũ lại càng kinh ngạc trợn tròn mắt hơn. Bọn họ đều bày ra biểu cảm không dám tin nhìn Phác Tương Vũ. Cậu chủ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dáng vẻ đó thật sự rất giống một con chó Husky đang cố gắng nũng nịu để làm chủ nhân hài lòng. Mặc dù bọn họ không muốn so sánh chủ nhân của mình với một con chó nhưng thực sự mà nói dáng vẻ đó thật khiến người ta có cảm giác này.
Cố Tĩnh Đình không thoát được khỏi Phác Tương Vũ nên đành mặc kệ anh ta vòng tay qua cổ mình, sau đó bước vào thang máy, đi lên tầng rồi đi đến phòng tổng thống.
Cố Tĩnh Đình cuối cùng cũng không chịu nổi nữa nên gạt tay anh ta ra rồi bước lùi về phía saụ Không cần quan tâm đến ánh mắt vô cùng kinh ngạc của đám người bên cạnh, cô trực tiếp giơ tay ra trước mặt Phác Tương Vũ “Quà đâu?”
“Quà gì?” Phác Tương Vũ ngẩn người khó hiểụ
Cố Tĩnh Đình “hừ” lạnh một tiếng “Em vượt qua ngàn dặm xa xôi để đến tận Seoul gặp anh, lẽ nào anh không có món quà nào tặng cho em sao?”
“Tĩnh Đình yêu quý ơi, cả cơ thể này của anh đều là của em mà. Em lại còn đòi anh tặng quà sao?” Phác Tương Vũ cười vô cùng rạng rỡ, giọng điệu lại còn mang vài phần nịnh bợ “Hay là như thế này đi, hôm nay anh sẽ dâng cả tấm thân này của anh cho em được không? Cả thể xác lẫn tâm hồn thuần khiết này xin được dâng tặng cho em. Em thấy như vậy có được không?”
Vừa dứt lời, anh ta liền quay sang nói với đám người đi theo bằng tiếng Hàn “Mấy người lui xuống trước đi, tôi muốn cùng Cố Tĩnh Đình yêu quý động phòng hoa chúc. Mấy người nên tránh đi chút.”
“Cậu chủ?”
Đám người đó có vẻ không đồng ý nên hơi nhíu mày lại. Nhưng khuôn mặt Phác Tương Vũ lại có vẻ kiên định, bướng bỉnh “Làm sao? Tôi muốn cùng Tĩnh Đình yêu quý của tôi ân ái một chút, mấy người định đứng bên cạnh xem à?”
“Thuộc hạ không dám.” Đám người áo đen đó ngơ ngác nhìn nhau, sau đó lần lượt rời đi.
“Cô chủ?” Tiểu Lâm nhìn Phác Tương Vũ bằng ánh mắt đầy cảnh giác, Cố Tĩnh Đình vẫy vẫy tay, nói “Mấy cậu ra cửa canh chừng đi.”
“Cô chủ?” Không phải chứ? Cô chủ thực sự muốn ở một mình với con chó Husky này trong phòng sao?
Cố Tĩnh Đình hơi nhướng mày, ánh mắt sắc bén nhìn Tiểu Lâm “Cậu đang chất vấn quyết định của tôi à?”
“Thuộc hạ không dám.” Tiểu Lâm hơi cúi đầu xuống sau đó rời khỏi phòng.
Căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên yên lặng.
Phác Tương Vũ bổ nhào đến bên cạnh Cố Tĩnh Đình “Tĩnh Đình yêu quý, anh yêu em chết mất. Anh rất nhớ em. Nào nào nào, để anh xem nào, có phải em ngày càng xinh đẹp hơn không? Lúc em không mặc quần áo nhất định sẽ trông càng xinh đẹp hơn, thân hình nhất định sẽ rất mỹ miềụ”
“Phác Tương Vũ.” Cố Tĩnh Đình trừng mắt nhìn khuôn mặt của anh ta, cảm thấy bản thân như sắp nổi điên lên rồi. Anh ta rốt cuộc đã xong chưa vậy? Có phải diễn đến mức nghiện rồi phải không?
Thấy vậy, Phác Tương Vũ liền nén lại mấy lời chưa kịp nói vào trong miệng.
Ánh mắt anh ta bỗng trở nên trái ngược hẳn với dáng vẻ cợt nhả lúc trước, mạnh mẽ, ác liệt, tĩnh lặng và đầy ẩn ý. Phác Tương Vũ giơ một tay lên. Cố Tĩnh Đình nhìn thấy chiếc dồng hồ trên tay anh ta lập tức liền có phản ứng.