Chương 901
"Bây giờ nói đến vấn đề này... hình như quá sớm rồi đó."
"Không sớm đâụ"
Tằng Bộ Vân khoát tay "Sao lại sớm được? Dù sao thì em cũng phải chịu trách nhiệm với tôi chứ?"
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình khẽ giật lên, đột nhiên nhìn Tằng Bộ Vân với vẻ nghiêm túc "Tằng Bộ Vân, thứ nhất, người tôi thích không phải là anh. Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định phát triển tình cảm của mình với bất kỳ người đàn ông nào."
Thế nhưng Tằng Bộ Vân lại có thể nghe được chút ý tứ gì đó từ câu nói này.
Trong lòng Cố Tĩnh Đình vẫn có Đường Diệc Sâm, nhưng cô không có ý định ở bên anh ta nữa?
Tằng Bộ Vân có chút buồn cười. Cố Tĩnh Đình thật đúng là không phải người phụ nữ bình thường.
Nhưng cũng chính vì như vậy nên mới thu hút người khác, không phải sao?
Mà anh ta, cũng bị cô thu hút.
Nhưng bọn họ lại không thể. Trước tiên không nói đến việc Cố Tĩnh Đình không có tình cảm với mình, kể cả có...
"Thôi bỏ đi. Không trêu em nữa." Ngạo Thiên Bang bước đầu ổn định, nhưng thật ra những chuyện anh ta phải làm còn rất nhiềụ Có điều tɾong lòng anh ta vẫn còn một chút không buông được Cố Tĩnh Đình. Đặc biệt là...
"Thật ra hôm nay anh tới đây là có chuyện muốn nói với em."
"Có chuyện gì vậy?"
"Em phải cẩn thận..." Tằng Bộ Vân chưa kịp nói xong thì đã bị ai đó cắt ngang. Bên ngoài phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa.
Thư ký tiến vào, nói có người đến tìm Cố Tĩnh Đình.
Mà người đứng phía sau thư ký lại là Đường Diệc Sâm.
Thấy Tằng Bộ Vân xuấthiện tɾong phòng làm việc của Cố Tĩnh Đình, sắc mặt Đường Diệc Sâm lập tức trở nên u ám, nhưng cũng chỉ thoáng qua tɾong chốc lát, rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh.
"Bang chủ Tằng cũng rảnh rỗi thật đấy, tình hình mới ổn định bước đầu, công việc còn bộn bề, vậy mà vẫn có tâm trạng đến đây dạo chơi sao?"
"Như nhau cả thôi." Tằng Bộ Vân đứng lên, nhìn Cố Tĩnh Đình đầy ẩn ý "Tĩnh Đình, tôi đi trước. Khoảng thời gian này em ra ngoài phải chú ý cẩn thận một chút. Đừng để gặp phải kẻ xấụ"
Những gì cần nói anh ta đã nói hết rồi. Đây cũng coi như lời nhắc nhở cho cô.
Đôi mắt tɾong ve0 của Cố Tĩnh Đình hiện lên vẻ khó hiểu, Tằng Bộ Vân nói như vậy là có ý gì?
"Không chỉ ra ngoài phải cẩn thận mà ngay cả khi ngồi tɾong phòng làm việc cũng sẽ gặp phải kẻ xấụ"
Đôi mắt đen láy, sâu thẳm của Đường Diệc Sâm nhìn chằm chằm vào Tằng Bộ Vân không chớp mắt, đương nhiên kẻ xấu tɾong lời anh ta nói chính là anh.
Tằng Bộ Vân thấy hơi buồn cười, nhưng lại không thèm thanh minh cho mình dù chỉ một chữ. Thản nhiên nhún vai "Được thôi. Tôi nghĩ có lẽ em cũng không cần tôi nhắc nhở đâụ Cứ coi như tôi phí công làm tiểu nhân đi."
"Tĩnh Đình, tôi đi trước. Em nên cẩn thận với người nào đó." Anh ta lại nhìn Cố Tĩnh Đình, cuối cùng hơi rướn người, rời đi.
Lúc đi ngang qua thư ký, ánh mắt của cô ấy còn hiện rõ vẻ kinh diễm. Sao lại có người đẹp như tranh vẽ như vậy chứ?
Nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt u ám khó phân biệt của Cố Tĩnh Đình, thư ký vội vàng đóng cửa phòng làm việc lại, sau đó rời đi.
Phòng làm việc rất yên tĩnh.
Sau khi Tằng Bộ Vân đi, Cố Tĩnh Đình cũng đứng dậy, đi tới phía sau bàn làm việc của mình ngồi xuống.
Trực tiếp ngó lơ Đường Diệc Sâm đang đứng cách mình không xa.