⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi môi nóng bỏng của anh trằn trọc liếm mút bờ môi đỏ như cánh hoa của cô, tựa như đang nhấm nháp món ăn ngon nhất trên thế gian.
Cố Tĩnh Đình không kịp lên tiếng thì tay anh đã vươn ra, đỡ hai bên má cô.
Dù lúc này có phải anh xinh đẹp này cũng làm anh nhớ thương, lúc nào cũng khiến anh mất tự chủ, khiến anh điên cuồng.
Từng chút từng chút một, tỉ mỉ vuốt ve cánh môi tinh tế của cô, hút ma͙nh đến mức làm cho cánh môi cô đỏ như máụ Cuối cùng anh cũng chịu buông tha đôi môi đáng thương của cô nhưng lại không phải rời đi mà là tiến vào sâu hơn.
Dẫn dụ cô mở miệng, đầu lưỡi linh hoạt mang the0 nhiệt độ nóng bỏng, nhanh chóng lách vào tɾong khoang miệng cô, lướt qua từng chiếc răng trắng đều, sau đó dán chặt lên cái lưỡi mềm mại của cô mà ma sát, tham lam mút lấy.
Bàn tay to rắn chắc ma͙nh mẽ, vuốt ve hai má cô sau đó di chuyển tới sau gáy, hơi dùng lực khiến hai người dán chặt vào nhau hơn.
Mùi long diên hương mãnh liệt trên cơ thể và hơi thở nam tính nồng đậm của anh xộc vào mũi cô.
Cô đã sớm quen thuộc với mùi hương này, chỉ là xa cách mấy ngày, bây giờ lại bị anh hôn cuồng nhiệt như vậy khiến cô không kịp thích ứng.
Vốn dĩ bàn tay đặt trên ngực muốn đẩy anh ra, nhưng không ngờ Đường Diệc Sâm lại giống như đã biết trước hành động của cô vậy.
Nhanh nhẹn túm lấy tay cô, sau đó kéo cô vào lòng, cơ thể cô lại tiếp tục dán chặt lên người anh.
Anh nhẹ nhàng cắn mút̼. Chất lỏng không ngừng tiết ra từ đầu lưỡi cô đều bị anh nuốt xuống, môi lưỡi hai người quấn quýt vào nhaụ
Cô muốn tránh nhưng anh lại không cho phép.
Thay vào đó còn tiếp tục tiến công, truy đuổi.
Hai chiếc lưỡi nhỏ di chuyển từ miệng của anh đến miệng của cô, từ cánh môi đến khóe miệng, chưa từng tách nhau ra dù chỉ một khắc.
Đường Diệc Sâm hôn đến động tình, bàn tay to lớn bắt đầu lướt dọc the0 xương vai duyên dáng của cô, sau đó đi xuống từng chút một, lướt qua sống lưng, vòng e0 mảnh khảnh rồi đến mông của cô.
Sau đó khẽ dùng lực.
Lúc này Cố Tĩnh Đình có thể cảm nhận được vật cứng rắn nhô lên giữa hai chân Đường Diệc Sâm.
Cảm giác đó khiến cô h0àn hồn. Dùng sức cắn lên môi Đường Diệc Sâm đang hôn.
Đường Diệc Sâm không đề phòng, bất chợt bị Cố Tĩnh Đình cắn một cái thì đau đớn, không thể không buông Cố Tĩnh Đình ra.
Cô mượn cơ hội này dùng sức đẩy một cái, cả người lùi về phía sau một bước, ngồi phịch xuống ghế làm việc.
Thật xấu hổ, quá nhếch nhác.
Sắc mặt Cố Tĩnh Đình hơi thay đổi, cô đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn Đường Diệc Sâm "Đường Diệc Sâm, anh quá đáng rồi đấy."
Bản thân cô cũng không chú ý tới lúc này cô xinh đẹp cỡ nào.
Hai gò má phiếm hồng, tɾong đôi mắt to xinh đẹp lóe ra hào quang rực rỡ, nhất là đôi môi đỏ ửng, dưới nụ hôn ma͙nh mẽ vừa rồi của anh càng đỏ đến mức như sắp rỉ máu, lồng ngực phập phồng. Tất cả mọi thứ đều hấp dẫn anh như thế, khiến anh không khỏi híp mắt lại, cổ họng trở nên khô khốc.
"Anh sẽ không xin lỗi." Giọng nói trầm thấp của Đường Diệc Sâm vang lên "Anh không thể kìm lòng mỗi khi đứng trước em."
Gương mặt Cố Tĩnh Đình đỏ bừng, không thể nói là vì tức giận hay vì xấu hổ.
"Anh, anh ra ngoài cho tôi."


⬅ Trước Tiếp ➡