Chương 921
"Bà Đường. Tôi đã cho anh ta một cơ hội rồi." Sau khi từ nước Mỹ trở về, cô đã tiếp nhận anh một lần nữa, dành toàn bộ tình yêu, toàn bộ tấm lòng, thêm một lần đặt trên người anh.
Nhưng Đường Diệc Sâm đã đáp trả lại những gì?
Phản bội, lừa gạt.
Anh khiến cô như trở thành một đứa ngốc.
Đây là điều cô không thể dễ dàng tha thứ.
Cô yêu anh không phải để anh dùng nó để làm tổn thương cô, càng không phải là cái cớ để xúc phạm đến cô.
Trong lúc nhất thời, Đường Tử Nhu im lặng, không biết nói gì.
Bà cũng là một người phụ nữ, cũng hiểu rõ cảm nhận của Cố Tĩnh Đình lúc này "Nhưng thằng bé thật sự rất yêu cháụ Thằng bé chỉ là..."
"Nếu không phải tôi biết rằng anh ta thật sự yêu tôi thì bác tưởng anh ta có thể còn mạng để sống ư?" Giọng nói của Cố Tĩnh Đình thản nhiên, tɾong mắt có một tia sắc bén hiện lên.
Với thực lực của Kỳ Lân Đường, cho dù Đường Diệc Sâm có là môn chủ của Đường Môn thì khi thật sự muốn đối phó cũng không phải việc quá khó.
Càng không cần phải nhắc tới nữa là, cô có trăm nghìn cơ hội đẩy Đường Diệc Sâm vào đường chết.
Nhưng lý do khiến cô không làm như vậy chính là bởi vì cô biết Đường Diệc Sâm có chút thật lòng với cô.
Nhưng, biết là một chuyện, tha thứ lại là một chuyện khác.
Đường Tử Nhu hơi giật mình, nhất thời khí thế lại bị Cố Tĩnh Đình đoạt lại. Cuối cùng bà ta vẫn cố gắng bình tĩnh, ngẩng đầu lên, đối mặt với Cố Tĩnh Đình mà không có chút sợ hãi nào.
"Mặc dù thế lực của Kỳ Lân Đường không yếu nhưng Đường Môn cũng không hề kém. Nếu cháu muốn ra tay cũng không phải là việc dễ dàng như vậy."
Hít một hơi thật sâu, Đường Tử Nhu khiến mình bình tĩnh lại, hôm nay bà đến đây không phải là muốn gây thù chuốc oán cho con trai của mình "Cô Cố, cháu không ra tay không phải nói rõ là tɾong lòng cháu vẫn còn Diệc Sâm sao? Nếu là như vậy thì tại sao cháu lại không cho thằng bé một cơ hội?"
Quả nhiên là gừng càng g͙ià càng cay, rốt cuộc vẫn dụ Cố Tĩnh Đình đi vào tròng.
Cố Tĩnh Đình im lặng, cô không thể phản bác lời nói của Đường Tử Nhụ Nhưng…
Cô cầm lấy khăn giấy trên bàn lau miệng, khi ngẩng đầu lên thì tɾong mắt đã h0àn toàn bình tĩnh.
"Bà Đường. Nếu để bác cho Hiên Viên Diệu một cơ hội, ở bên Hiên Viên Diệu, bác cũng đồng ý sao?"
Sắc mặt Đường Tử Nhu tái nhợt, bà ta không ngờ là Cố Tĩnh Đình sẽ nhắc tới Hiên Viên Diệụ Đôi môi bà ta run rẩy, một câu cũng không thể thốt ra.
Khuôn mặt Cố Tĩnh Đình vô cảm, cô đứng lên "Nếu bác không thể tha thứ cho Hiên Viên Diệu thì cần gì phải ép tôi tha thứ cho Đường Diệc Sâm chứ?"
"Cô Cố, bọn họ không giống nhaụ" Hiên Viên Diệu h0àn toàn là một người đàn ông không có tim. Ông ta không hề yêu bà ta. Nhưng Diệc Sâm không giống vậy, thằng bé yêu Cố Tĩnh Đình...
"Tổn thương chính là tổn thương, lừa gạt chính là lừa gạt. Không có gì khác nhau cả."
Cố Tĩnh Đình nói xong, hơi cúi người nói "Tôi ăn no rồi, bác cứ từ từ dùng cơm."
Cô lướt ngang qua Đường Tử Nhu để rời đi, Đường Tử Nhu lúc này cũng không hề vươn tay kéo cô lại, tɾong mắt bà là sự đau đớn.
Hiên Viên Diệụ Hiên Viên Diệụ
Tha thứ? Làm sao có thể tha thứ đây?
Bà hận không thể uống máu ông ta, ăn thịt ông ta. Làm sao có thể tha thứ cho ông ta chứ?