Chương 924
Cô cúi đầu muốn tránh tầm mắt anh, nhưng Đường Diệc Sâm lại rất cố chấp. Anh đưa tay, nâng cằm cô lên, để cho cô đối diện với mình.
Anh không hề dùng sức, nhưng bàn tay đang nâng cằm cô lên lại rất nóng, nóng như lửa vậy.
Đột nhiên, cô cảm thấy cằm mình như bị thiêu đốt vậy.
"Cút. Buông tôi ra."
"Thả, thả tôi ra"
Cố Tĩnh Đình cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng Đường Diệc Sâm nghe ra một chút do dự, xoắn xuýt khác thường tɾong lời nói của cô.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trái tim anh lại nóng lên "Em cũng nhớ tôi đúng không?" Đường Diệc Sâm biết chắc là Cố Tĩnh Đình sẽ không thờ ơ đối với anh được mà "Em cũng nhớ đến tôi đúng không?"
Cố Tĩnh Đình yên lặng, cố chấp không nhìn vào ánh mắt anh.
Hành động của cô hơi giống muốn che giấụ Khóe môi Đường Diệc Sâm giương lên, anh đột nhiên vươn tay bế cô lên.
"Đường Diệc Sâm Anh muốn làm gì?"
Câu hỏi này của Cố Tĩnh Đình h0àn toàn thừa thãi. Đường Diệc Sâm bế hẳn cô lên lầụ
"Thả tôi xuống."
Cô biết rõ hắn bế cô lên lầu là để làm chuyện gì.
Người này, là một con sói g͙ià đang vẫy đuôi. Chỉ cần cho anh một chút cơ hội, anh sẽ được nước lấn tới ngay.
Mà cô, tuyệt đối sẽ không sa vào lưới tình của anh.
"Tĩnh Đình, em một chút cũng không muốn tôi ư?"
Đường Diệc Sâm bồng cô, bước chân liên tục lên lầu, khẽ nghiêng mặt qua, nhìn vào mắt cô.
Từ góc độ này, bên mặt Đường Diệc Sâm cực kỳ cương nghị, ngũ quan sắc nét, đôi mắt thâm thúy nhìn cô chăm chú.
Quả thật sách nói không sai, sắc đẹp hại nước.
Không chỉ sắc đẹp của phụ nữ là hại nước đâu? Mà sắc đẹp của phái nam cũng vậy.
Trời rất nóng, hai chiếc cúc áo sơ mi của anh được cởi ra, cô thậm chí có thể thấy lồng ngực rắn chắc bên tɾong chiếc áo đó, áo sơ mi không thể che lấp được.
Hầu kết anh nhô lên, chuyển động lên xuống the0 từng hô hấp của anh.
Nhìn gợi cảm muốn chết, kết hợp cùng với giọng điệu trầm thấp
"Tĩnh Đình, em muốn tôi sao?"
Cổ họng của cô chợt căng thẳng, tâm trí rất nhanh quay lại, đem mặt dời đi sang chỗ khác "Thả tôi xuống."
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm thở dài một tiếng, ôm cô bước đến tầng hai
"Em biết rõ mà, tôi vĩnh viễn, và cũng không bao giờ sẽ buông em ra."
Cố Tĩnh Đình mím chặt môi, những lời muốn nói lại không thể thốt ra được, chỉ có thể kinh ngạc nhìn anh.
Anh bước chân vào căn phòng lần trước.
Nhìn thấy chiếc giường cực lớn giữa phòng, tɾong đầu cô lập tức lóe lên, anh vậy mà lại muốn cô.
Mặt cô đỏ ửng ngay tức thì.
Vì sự không được tự nhiên lúc này, thế là cô sơ sót để Đường Diệc Sâm đặt lên giường.
Hai tay của anh chống ở bên cạnh cô, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt trắng trẻo.
Khuôn mặt cô lúc này hiện lên hai vầng đỏ rực trông cực kỳ quyến rũ, xen lẫn một tí hoạt bát đáng yêụ
Bụng dưới không tự chủ kéo căng, anh cảm giác như là đã một đời rồi bản thân còn chưa thật sự “yêu thương” cô đủ.
"Tĩnh Đình, em thật đẹp." Dù trang điểm đậm hay nhẹ, trên người cô luôn toát ra một vẻ đẹp tự nhiên.
Thật đẹp và cũng thật quyến rũ.
Mỗi lần đều khiến anh không thể kiềm chế bản thân.
Hơi thở Cố Tĩnh Đình có chút gấp gáp, cổ họng dường như thắt lại.
Muốn mở miệng nói gì đó, nhưng khi câu nói ấy sắp ra thì bị mắc lại cổ.